Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 33 : XIN LỖI, BỒI THƯỜNG VÀ ĐƯỢC CHĂM SÓC

Trước Sau

break

Để tránh đêm dài lắm mộng.

Ngay ngày hôm sau xảy ra chuyện, Diệp Thái Công đã dùng uy quyền buộc Trần Mậu Tài và Ngu Tiểu Thu phải công khai xin lỗi Ngu Nhân trước mặt toàn thể dân làng.

Tuy hình phạt này chưa đến mức gán cho họ cái danh lăng loàn trắc nết để lôi ra đại hội đấu tố, nhưng thực chất cũng chẳng khác là bao.

Ngay khi lời xin lỗi vừa thốt ra, cả làng đều tỏ tường chuyện con ả Ngu Tiểu Thu nhà họ Ngu động cỡn, nhìn trúng cả em rể tương lai của mình. Đã trơ trẽn quyến rũ, bám riết lấy người ta thì chớ, nay lại còn mang thai giọt máu của gã...

"Đúng là vô liêm sỉ, trẻ tuổi như thế thiếu gì đàn ông mà không tìm, lại cứ thích đi cướp chồng của em gái cơ chứ... Chậc chậc, chẳng biết mụ Vương Chiêu Nam dạy con kiểu gì nữa."

"Đã thấm vào đâu, mấy bà về sớm nên không biết đấy thôi. Nghe đâu con Ngu Tiểu Thu còn có bầu rồi cơ."

"Thật á? Thế thì rõ là mèo mả gà đồng rồi còn gì, sao thôn mình không đem ra đấu tố nhỉ?"

"Bà nghĩ mà xem." Một người nhìn sang với ánh mắt đầy ẩn ý mà ai cũng tự hiểu, "Nhưng các bà nói sai rồi, Vương Chiêu Nam khéo dạy con lắm đấy chứ. Đứa con gái này quả là sóng sau xô sóng trước, vượt xa cả mẹ nó rồi. Mấy bà chưa biết chuyện hồi trẻ của Vương Chiêu Nam đúng không..."

Ngu Tiểu Thu sa sầm mặt mày bước ra đầu thôn. Những lời mỉa mai, sỉ nhục từ bốn phương tám hướng thi nhau dội tới. Thậm chí có kẻ còn đào bới cả chuyện tình trường thời trẻ của mẹ ả ra để đàm tiếu, biến cả nhà ả thành trò cười cho thiên hạ.

Mà kẻ đẩy gia đình ả vào cơ sự này, không ai khác chính là con khốn Ngu Nhân!

Ả đã quá coi thường con ranh này rồi.

Ả cứ ngỡ Ngu Nhân không có được vận may trùng sinh như mình thì đời này vẫn sẽ nhu nhược, dễ bắt nạt như kiếp trước.

Thế nhưng ả lại quên mất hiệu ứng cánh bướm.

"Mày cứ đợi đấy." Trước khi lên đài xin lỗi, Ngu Tiểu Thu nghiến răng ken két, buông lời đe dọa sát bên tai Ngu Nhân: "Lần này coi như tao thua. Nhưng lần tới, tao nhất định sẽ khiến mày phải chết không toàn thây."

Ngu Nhân khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng hiện một tia cười cợt.

Ngay khoảnh khắc Ngu Tiểu Thu ngỡ mình nhìn lầm, Ngu Nhân đột nhiên như bị ả đẩy một cái, loạng choạng ngã nhào xuống đất.

"Chị ơi, em... nếu chị thực sự không muốn xin lỗi... thì thôi vậy, chị đừng đánh em nữa mà, hu hu hu..."

Ngu Tiểu Thu vừa kinh ngạc vừa giận dữ, nhận ra mình đã sập bẫy.

Ả điên tiết giơ tay tát thẳng vào mặt cô: "... Con khốn!"

Gương mặt ả vặn vẹo, dữ tợn. Cộng thêm việc thức trắng cả đêm và không được trang điểm kỹ càng như mọi khi, trông ả lúc này chẳng khác nào một con dạ xoa xấu xí, ghê tởm.

Bộ dạng này của ả nào có giống đi xin lỗi, rõ ràng là muốn tới giết người thì có.

"Điên rồi sao!"

"Kìa, mau giữ con Ngu Tiểu Thu lại!"

Đám đông xung quanh lập tức hỗn loạn.

Diệp Thái Công vừa chống gậy run rẩy bước tới liền chứng kiến ngay cảnh tượng chướng mắt này, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy cây gậy đến mức nổi đầy gân xanh.

Đặc biệt là khi nghe thấy trò hề này bắt nguồn từ việc Ngu Tiểu Thu định đánh Ngu Nhân, cụ liền nện mạnh cây gậy xuống đất mấy phát vang dội, "Đùng! Đùng! Đùng!"

"Còn chưa chịu kéo nó ra à!"

"Ngu Tiểu Thu đã không biết hối cải thế này thì, Đại Hà đâu!"

Trưởng thôn Trần Đại Hà lập tức thưa: "Dạ, Thái Công, cháu đây ạ."

"Bảo nó xin lỗi xong thì phạt đi dọn nhà vệ sinh công cộng cho ta."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương