Trần Đại Hà khẽ liếc nhìn gương mặt đã tối sầm như đít nồi của bí thư Trần Sơn, thận trọng hỏi lại: "Dạ... phạt trong bao lâu ạ? Con bé đang mang thai, cháu sợ ——"
"Dọn đến khi nào nó biết lỗi mới thôi." Diệp Thái Công vờ như không nghe thấy lời ẩn ý của Trần Đại Hà, "Đã có thai thì bảo người đàn ông của nó đi cùng mà chăm sóc."
Ý cụ đã rõ, bắt cả Trần Mậu Tài cũng phải đi dọn nhà vệ sinh chung.
Ở vùng quê này, nhà vệ sinh công cộng vốn bốc mùi nồng nặc, thối hoắc. Nếu không phải vì gia đình quá nghèo không có tiền tự xây nhà vệ sinh riêng, chẳng ai thèm bén mảng đến đó.
Bây giờ lại bắt gã công tử bột Trần Mậu Tài vốn được nuông chiều từ nhỏ đi dọn dẹp nơi bẩn thỉu đó sao?
Trần Đại Hà phải nghiến chặt răng để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng, tránh chuốc thêm oán hận từ ông bí thư đang tức nổ đom đóm mắt kia.
"Dạ, cháu nhớ rồi ạ."
Phía bên này, Ngu Tiểu Thu vừa được người ta kéo ra, lại bị mấy bà thím trong thôn mắng chửi vuốt mặt không kịp. Ả còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy tin dữ mình phải đi dọn nhà vệ sinh công cộng, uất ức đến mức suýt ngất xỉu tại chỗ.
Ả gào lên: "Cháu không phục!"
"Không phục thì lên Ủy ban Cách mạng mà khiếu nại." Thái Công lạnh lùng lườm Ngu Tiểu Thu.
"Câm mồm vào!" Bí thư Trần Sơn cuối cùng không nhịn nổi nữa, gầm lên với Ngu Tiểu Thu: "Mau xin lỗi ngay cho tao!"
Xin lỗi xong rồi biến cho khuất mắt ông!
Chữ "biến" hiện rõ mồn một trong ánh mắt của Trần Sơn. Đây là lần đầu tiên Ngu Tiểu Thu thấy bí thư này đáng sợ đến vậy, cả người ả run bắn lên, vội vã trốn sau lưng Trần Mậu Tài.
Thế nhưng Trần Mậu Tài cũng đang sợ đến mất mật.
Tối qua vừa về đến nhà, gã đã bị ông bố vốn cưng chiều mình lôi ra nện cho một trận thừa sống thiếu chết, đến giờ tấm lưng vẫn còn đau nhức nhối.
Thấy Ngu Tiểu Thu định trốn sau lưng mình, Trần Mậu Tài lập tức né ra xa, chẳng thèm đoái hoài gì đến tình nghĩa vợ chồng.
Thế là khoảng đất nơi Ngu Tiểu Thu đứng bỗng chốc trống trơn.
Nhìn bộ dạng tự làm tự chịu, bị chính người tình bỏ rơi của ả, Ngu Nhân đang giả vờ khóc lóc khẽ nhếch môi đầy đắc ý.
Đáng đời.
Loại đàn ông tồi tệ như Trần Mậu Tài vốn dĩ đâu phải bến đỗ tốt đẹp gì. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, chuỗi ngày đau khổ của Ngu Tiểu Thu vẫn còn ở phía sau.
...
Ngu Tiểu Thu bị ép phải xin lỗi trước bàn dân thiên hạ, ngay sau đó liền bị giải đi dọn nhà vệ sinh công cộng.
Nhưng lúc này chẳng còn ai bận tâm đến chuyện của ả nữa.
Bởi vì sau đại hội xin lỗi là phần trao tiền bồi thường của nhà họ Ngu và nhà bí thư cho Ngu Nhân.
Có điều, việc này không diễn ra trước mặt dân làng mà được tiến hành kín đáo tại văn phòng thôn dưới sự chứng kiến của Diệp Thái Công và các cán bộ. Họ yêu cầu hai nhà phải giao tận tay tiền bồi thường cho Ngu Nhân.
Tổng cộng là sáu trăm năm mươi đồng kèm theo hai bộ quần áo mùa hè.
Thực ra theo đúng lẽ thường thì phải đền quần áo mùa xuân, ít nhất áo phải là tay dài. Thế nhưng dù mới chỉ tiếp xúc hai lần, Ngu Nhân đã thừa hiểu bản tính đê tiện, mưu mô của lão bí thư này rồi.
Dẫu vậy, có hai bộ đồ mùa hè vẫn tốt hơn là không có gì, Ngu Nhân cũng chẳng muốn làm lớn chuyện thêm phức tạp.
---