Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 37 : XIN LỖI, BỒI THƯỜNG VÀ ĐƯỢC CHĂM SÓC

Trước Sau

break

Triệu Bình An ra tay rất nhanh nhẹn, từ khâu nhóm lửa cho đến nướng khoai, nướng trứng đều thuần thục, trơn tru.

Đợi thức ăn chín tới, cậu liền gom hết mấy quả trứng chim đưa cho Ngu Nhân.

Ngu Nhân không nhận hết mà chỉ nhặt lấy hai quả, để lại ba quả cho cậu nhóc.

Triệu Bình An cau mày, dứt khoát ấn thẳng số trứng còn lại vào tay cô: "Em không thích ăn trứng chim."

Ngu Nhân: "..."

Thằng nhóc này nói dối tệ thật đấy.

Ngu Nhân cười đến tít cả mắt, cũng không thèm tranh giành với cậu nữa: "Được rồi, coi như đây là đồ em trai hiếu kính chị gái trước vậy."

Khoé miệng Triệu Bình An khẽ giật giật, cậu lườm Ngu Nhân một cái sắc lẹm nhưng không mở miệng phản bác.

Nếu là trước đây, dù không cự cãi thì cậu cũng phải hừ một tiếng thật mạnh để bày tỏ sự bất mãn.

Thế nhưng hôm nay cậu lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

Lòng Ngu Nhân chợt dâng lên một nỗi lưu luyến và xót xa khó tả.

Suốt bữa ăn, cả hai đều giữ im lặng, dường như họ đều ngầm hiểu rằng đây là bữa cơm sum họp cuối cùng trước giờ ly biệt.

Ăn trưa xong, Ngu Nhân ngồi chơi ở chỗ Triệu Bình An thêm một lát. Cô còn kiên quyết giúp cậu dọn dẹp một khoảng đất trống khuất sau lưng nhà để trồng rau.

Lúc này Ngu Nhân mới phát hiện ra, đứa trẻ này từ trước đến nay chưa từng được ăn một bữa rau xanh đúng nghĩa.

Ngày thường ngoài khoai lang ra thì chỉ có chút lương thực ít ỏi được phát vào cuối năm, cùng lắm là mấy loại rau dại hái trên núi, chứ còn rau trồng nghiêm chỉnh thì cậu chưa từng được nếm qua.

Thịt thà không được ăn, đến cả vitamin thiết yếu cũng thiếu hụt trầm trọng, hèn chi dáng người cậu vừa thấp vừa gầy, hoàn toàn không giống một đứa trẻ mười lăm tuổi bình thường.

Ngu Nhân không đành lòng nhìn Triệu Bình An tự ngược đãi bản thân như vậy. Sau khi dọn sạch cỏ hoang, cô bảo cậu tự cuốc đất, còn cô thì chạy sang nhà thím Diệp đổi vài loại hạt giống rau hợp mùa đem về trồng.

Ban đầu Triệu Bình An một mực từ chối, cậu nghĩ mình là đàn ông con trai, lại sống lủi thủi một mình thì trồng rau cỏ làm gì cho mệt xác, cứ lên núi hái bừa vài cọng rau dại ăn qua bữa là được rồi.

Thế nhưng cậu làm sao cãi lại được Ngu Nhân, vả lại hạt giống cô cũng đã cất công mang về rồi, nếu bỏ xó thì phí hoài nên cuối cùng cậu đành phải cắm cúi gieo xuống.

Trong lòng cậu thầm nghĩ, đợi sau khi Ngu Nhân rời đi, trồng nốt chỗ hạt giống này xong cậu sẽ bỏ hoang khoảnh đất này luôn cho rảnh nợ.

Hai người lăng xăng bận rộn suốt cả buổi chiều cho đến khi hoàng hôn buông xuống. Rặng tà dương đổ bóng xuống khu phế tích hoang tàn của nhà địa chủ cũ nơi chân núi, vô tình tạo nên một vẻ đẹp đổ nát nhưng đầy thơ mộng.

Ngu Nhân đứng từ trên bờ tường đổ nát nhìn xuống bờ làng. Nơi này tuy cũng nằm sát chân núi nhưng nhờ địa thế cao nên có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thôn Thúy Trúc.

Lúc này, các gia đình trong thôn đã bắt đầu nhóm bếp nấu cơm chiều, những làn khói bếp bảng lảng, nhè nhẹ bay lên. Ngay khoảnh khắc này, Ngu Nhân mới thực sự cảm nhận sâu sắc rằng mình đã xuyên vào một cuốn sách, và từ nay về sau cô sẽ phải một mình bươn chải để sinh tồn trong thời đại này.

Trong lòng cô chợt dâng lên một nỗi hoang mang khôn tả.

Thế nhưng nỗi sợ hãi ấy còn chưa kịp lan rộng thì một tiếng cộp vang lên phía sau, do có người giẫm phải đá vụn.

Ngay sau đó là giọng nói của Triệu Bình An truyền đến: "Chị đứng cao như thế làm gì, mau xuống ăn đi."

Nỗi hoang mang trong lòng lập tức bị đánh tan, Ngu Nhân khẽ bật cười, quay đầu lại đáp lời: "Biết rồi!"

Làn gió mát rượi thổi qua, tựa như gột rửa sạch sẽ đốm mây mù vừa mới nhen nhóm trong lòng cô, biến mất không để lại dấu vết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương