Cho đến lúc rời khỏi nhà họ Triệu, Ngu Nhân vẫn chưa tìm được cơ hội để đưa số tiền tích cóp cho Triệu Bình An.
Cứ mỗi lần cô định mở lời nhắc đến chuyện tiền nong, thằng nhóc này lại như có giác quan thứ sáu, luôn tìm được cách lảng sang chuyện khác một cách vô cùng tài tình.
Ngu Nhân thừa biết tính cậu bướng bỉnh, nhưng chẳng ngờ cậu lại nhạy cảm đến mức này.
"Ôi, phải làm sao bây giờ?" Ngu Nhân thở dài, bực bội đá bay một viên đá nhỏ dưới chân, "Ngày mai người bên thành phố đã đến đón dâu rồi, mình đi rồi thì sau này thằng nhóc Triệu Bình An biết xoay xở thế nào đây?"
"Cứ sống kiểu xuề xòa, ăn bữa nay lo bữa mai thế này, không có mình chăm sóc thế nào nó cũng nhịn đói cho xem."
Ngu Nhân tự phụ nghĩ thầm.
"Ối cha mẹ ơi!"
"Đau, đau chết mất! Đứa nào vô duyên vô cớ ném đá vào người tao đấy ——"
"Ơ, chị là chị gái của anh Bình An đúng không ạ?"
"Sao chị lại đứng thẫn thờ ở đây, chị ăn cơm chưa?"
Viên đá bị Ngu Nhân đá bay không ngờ lại trúng ngay vào một người khiến cô giật nảy mình.
Cô vừa định mở lời xin lỗi thì một giọng thiếu niên vừa quen vừa lạ đã vang lên.
Ngu Nhân lần theo nơi phát ra tiếng động, liền nhìn thấy cậu thiếu niên hôm qua vừa dìu Diệp Thái Công. Hình như cậu nhóc tên là Diệp... gì cơ mà nhỉ?
"Chị của anh Bình An ơi, em là Diệp Đống đây, chị không nhớ em à?"
Diệp Đống lập tức thu lại vẻ mặt nhăn nhó, vừa xoa xoa bả vai vừa cười toe toét đi tới.
Đến khi cậu nhóc lại gần, Ngu Nhân mới nhận ra Diệp Đống trông còn cao hơn cả cô, nghĩa là cậu ta cao hơn Triệu Bình An một cái đầu.
Một thiếu niên cao ráo như vậy lại luôn miệng gọi cô là "chị của anh Bình An".
Nghe có chút là lạ.
"Chào em, Diệp Đống."
"Chị cứ gọi em là Tiểu Diệp hay A Đống là được rồi ạ." Nói rồi, gương mặt đang toe toét kia bỗng thoáng qua một nét chột dạ, "Anh Bình An toàn gọi em thế thôi."
Cậu nhóc này rất dễ thấu bài, rõ ràng là đang nói dối.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, Triệu Bình An xưa nay hầu như chẳng qua lại với ai trong thôn, nếu có giao thiệp thì cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao hời hợt.
Cứ như thể... cậu sợ mình sẽ mang lại điềm gở cho người khác vậy.
Suy nghĩ đó vừa mới lóe lên chưa kịp đào sâu, Diệp Đống đã lại liến thoắng: "Chị ơi, sao chị lại đứng đây thế? Có phải chị vừa ở nhà anh Bình An ra không? Hôm nay anh ấy không ra khỏi cửa, anh ấy vẫn khỏe chứ chị?"
"Mấy quả trứng chim tụi em đi mót hai hôm trước anh ấy ăn hết chưa ạ? Nếu hết rồi thì hôm nay em lại mới phát hiện ra một tổ chim mới, em cam đoan bên trong chắc chắn có một ổ trứng luôn."
"Hóa ra mấy quả trứng chim đó là do em với Bình An cùng đi mót à?" Ngu Nhân có chút bất ngờ.
Nhìn bộ dạng vồn vã, nhiệt tình xen lẫn chút ngốc nghếch và lấy lòng của Diệp Đống, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ.
"Tất nhiên rồi ạ!" Diệp Đống ưỡn ngực đầy tự hào, "Em với anh Bình An thân nhau lắm đấy."
Thực ra đâu có phải, từ trước đến nay toàn là cậu tự sán đến trước mặt Triệu Bình An mà thôi.
Còn anh Bình An thì hiếm khi thèm đoái hoài đến cậu.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, người giỏi giang, đặc biệt là đại ca đánh nhau giỏi như anh Bình An thì lúc nào chẳng có vài tính khí lập dị.
Diệp Đống tự nhủ mình rất hiểu chuyện.
"Hi hi, em nói thật đấy chị ạ, em với anh ấy tốt lắm."
Ngu Nhân đột nhiên giơ tay lên, vỗ nhẹ vào vai Diệp Đống: "Chị tin em."
---