Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 39 : NGUYÊN NHÂN CỦA SỰ NHU NHƯỢC

Trước Sau

break

"Nếu em với Bình An đã thân thiết như vậy, mà chị cũng sắp phải đi rồi. Trước khi đi, chị có thể nhờ em một việc được không?" Ngu Nhân trịnh trọng nói.

Diệp Đống chớp chớp mắt, lập tức cũng thu lại vẻ cợt nhả mà nghiêm túc theo: "Chị cứ nói đi ạ, chỉ cần là chuyện tốt cho anh Bình An, em có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ làm."

Ngu Nhân khẽ nhướng mày, xem ra cậu nhóc này cũng không đến nỗi ngốc nghếch cho lắm.

Cô thò tay vào túi áo, móc ra một trăm đồng đã chuẩn bị sẵn từ trước. Đây là số tiền cô định bụng để lại cho Triệu Bình An trước khi đi.

Triệu Bình An là người duy nhất luôn âm thầm chăm sóc cho nguyên chủ, và cũng là người khiến cô cảm thấy thân thuộc, ấm áp nhất kể từ khi đặt chân đến thế giới này. Cậu nhóc khiến cô nhớ đến đứa em trai ở cô nhi viện kiếp trước, đây cũng là người duy nhất cô còn canh cánh trong lòng trước lúc rời đi.

"Số tiền này chị gửi chỗ em được không?"

"Cứ cách một thời gian, em lại mua chút đồ ăn thức uống mang qua cho Bình An giúp chị. Nếu được thì thỉnh thoảng mua cho nó ít thịt để tẩm bổ thân thể."

Nói rồi, cô khẽ ngập ngừng: "Chị biết việc này có phần làm khó em..."

"Không khó chút nào, chẳng khó tí nào đâu ạ!" Gương mặt nghiêm túc của Diệp Đống lập tức giãn ra, cười tươi như hoa nở.

Cậu đã bảo mà, anh Bình An tốt như thế, làm sao có thể không có ai thương yêu cho được.

Chị gái quan tâm đến anh Bình An như vậy, từ nay về sau chị Ngu Nhân cũng là chị ruột của cậu luôn.

"Chị Nhân, chị cứ yên tâm đi, em nhất định sẽ chăm sóc, tẩm bổ cho anh ấy thật tốt. Chờ đến lần sau gặp lại, anh Bình An chắc chắn sẽ cao hơn cả em cho xem."

Ngu Nhân: "..."

Nhóc con à, em có biết mình vừa vô tình chê bai chiều cao của đại ca em không đấy?

Ngu Nhân cố nén tiếng cười, ánh mắt dịu dàng ngập tràn nét xuân, trông cô lúc này xinh đẹp và rạng rỡ như một đóa hoa trà đung đưa trước gió.

Diệp Đống vẫn chưa hiểu gì về chuyện tình cảm nam nữ, cậu chỉ đơn thuần thấy chị gái của anh Bình An lúc này trông thật đẹp, lại còn dịu dàng vô cùng.

Hai vành tai của Diệp Đống khẽ ửng hồng, cậu ngượng ngùng gãi gãi đầu.

"Chị ơi, em sẽ không làm phụ lòng tin của chị đâu. Số tiền này em sẽ đem gửi chỗ cụ nội của em, khi nào cần mua đồ tẩm bổ cho anh Bình An thì em lại xin cụ. Em thề sẽ không làm mất một cắc nào đâu ạ."

Cụ nội chính là Diệp Thái Công.

Rõ ràng là Diệp Đống đang muốn tạo dựng lòng tin tuyệt đối với Ngu Nhân.

Nghe đến đây, Ngu Nhân hoàn toàn yên tâm.

Cô gật đầu: "Chị tin em."

"Với lại, cảm ơn em nhiều nhé."

"Đúng rồi Diệp Đống, sau này lên tỉnh rồi chị gửi thư về cho em được không? Em cũng biết đấy, nếu chị gửi thẳng cho Bình An thì người trong thôn thế nào cũng..."

"Dĩ nhiên là được rồi chị! Sau này cứ có thư gửi về, em sẽ bảo là của bà cô trên thành phố gửi cho em. Chị cứ yên tâm, vừa nãy cụ nội cũng vừa dặn em phải để mắt chăm sóc anh Bình An rồi, cụ sẽ không phản đối đâu ạ."

"Cảm ơn em."

Đến lúc này, Ngu Nhân mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Đây là sự thiện ý thuần khiết, chân thành nhất mà cô nhận được kể từ khi xuyên vào cuốn sách này.

Hóa ra thời đại này cũng không đến nỗi tồi tệ như cô nghĩ.

...

"Ồ, tiểu thư tư sản biết đường vác mặt về rồi đấy à."

"Mẹ ơi ——"

"Con khốn lừa tiền của nhà mình về rồi này!"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương