Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 40 : NGUYÊN NHÂN CỦA SỰ NHU NHƯỢC

Trước Sau

break

Sau khi chia tay Diệp Đống, Ngu Nhân rảo bước quay về nhà họ Ngu. Cô vừa mới đặt chân vào đến cổng đã thấy Ngu Tiểu Thu đứng đó với vẻ mặt căm hận ngút trời như muốn ăn tươi nuốt sống cô, ả đang ngoác mồm gào to vào trong nhà.

Chỉ một lát sau, một đám người liền rầm rập kéo ra từ trong nhà chính.

Có bác cả Ngu Lương Cái, bác gái cả Vương Chiêu Nam; có chị dâu cả Chu Lan và anh họ Ngu Đông từng gặp một lần, cùng cậu em họ Ngu Nam nghe nói vẫn luôn đi học xa nhà chưa từng giáp mặt; ngoài ra còn có cô hai Ngu Tú Tú vốn đi lấy chồng ít khi về nhà và gã chồng Trần Côn của bà ta.

Quả là một đại gia đình đông đúc, đông đủ mặt mũi gớm.

Ngu Nhân vội vàng rút ngay bàn chân vừa mới bước qua bậu cửa lại.

Không chỉ có vậy, cô còn nhanh chóng lùi lại mấy bước, thoát hẳn ra ngoài cánh cổng sân.

Bộ dạng cảnh giác này của cô khiến cho gương mặt của những kẻ đang rắp tâm mưu tính chuyện xấu trong sân đều trở nên vô cùng khó coi.

"Mày lùi cái gì mà lùi, mau đi vào đây cho tao!" Vương Chiêu Nam mặt mày dữ tợn, lớn tiếng quát tháo.

Bà cô hai Ngu Tú Tú đã đi lấy chồng cũng chen mồm vào, giả bộ ra vẻ bề trên thương hoa tiếc ngọc: "Nhân Nhân mau vào đi cháu, bác cả với bác gái đối xử với cháu tốt biết bao nhiêu. Biết thừa cháu làm họ tổn thương mà vẫn cất công làm một mâm cơm thịnh soạn đợi cháu về đấy. Cháu ấy mà, biết điều thì biết hưởng phúc đi. Mau vào nhà đi, cả nhà cứ phải ngồi đợi một mình cháu đến dùng bữa thì ra cái thể thống gì."

Ngu Nhân nghe mà buồn nôn, cô lại cẩn trọng lùi thêm vài bước nữa.

Thấy cô không chịu vâng lời mà còn có ý định bỏ chạy thục mạng, tất cả mọi người đều ngẩn người ra.

Kẻ phản ứng lại đầu tiên chính là cậu con trai út báu vật của Vương Chiêu Nam. Đứa con suốt ngày được nuông chiều đi học ở ngoài thị trấn, Ngu Nam.

Gã từ trước đến nay vốn là ông trời con ở cái nhà này, miếng ngon miếng ngọt hay tiền bạc trong nhà đều phải ưu tiên cho gã trước nhất, ngay cả anh trai ruột cũng phải nhường nhịn gã ba phần.

Ngu Nam luôn đinh ninh rằng tất cả tài sản trong cái nhà này đều là của mình, bao gồm cả số tiền tích cóp bấy lâu nay của cha mẹ.

Thế mà giờ thì hay rồi, toàn bộ tiền của trong nhà đều đã bị dâng không cho con khốn Ngu Nhân kia.

Quá đỗi tức giận, ngay khi vừa nhận được hung tin, gã đã lập tức bắt xe từ huyện về ngay trong ngày.

"Mày còn dám chạy à? Có tin tao đánh chết mày luôn không!"

Lời vừa thốt ra, cơ thể Ngu Nhân theo bản năng liền run lên bần bật.

Cùng lúc đó, một đoạn ký ức xa lạ, chưa từng xuất hiện trước đây bỗng chốc ùa về trong tâm trí cô. Đó là những thước phim đầy hãi hùng về những trận đòn roi mà Ngu Nam trút xuống người nguyên chủ.

Chỉ cần nguyên chủ không nghe lời, hoặc làm điều gì không vừa mắt Ngu Nam, gã sẽ thẳng chân đá tới, thượng cẳng tay hạ cẳng chân, cú nào cú nấy đều thấu xương thịt. Có những lúc gã còn dùng cả gậy gộc để vụt cô, mà những lúc như vậy, cả cái gia đình này chỉ đứng xung quanh đóng vai khán giả, trơ mắt nhìn với ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Đây là phần ký ức mà lúc mới xuyên không Ngu Nhân chưa hề tiếp nhận được, và cũng là những chi tiết mà trong cuốn sách gốc hoàn toàn không hề đề cập tới.

Trong sách chỉ viết sơ sài rằng nữ phụ từ nhỏ đã nhu nhược, không có chính kiến, dẫu cho gia đình bác cả có chà đạp, hành hạ cô ra sao thì cô vẫn bao dung, tha thứ như một thánh mẫu, một mực hy sinh bản thân.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương