Sau khi cầm được giấy chứng nhận, Ngu Nhân lập tức vội vã lên huyện.
Số cô may mắn, vừa ra đến đầu thôn đã bắt gặp chiếc xe máy cày của thôn bên cạnh đang đi xuyên đêm lên huyện để mua phân bón và đón thanh niên tri thức.
Vì hai thôn nằm sát vách nhau, người dân trong vùng lại quen tính chất phác, đôn hậu, thấy một mình Ngu Nhân phải cuốc bộ lên huyện trong đêm, bác đội trưởng và anh tài xế xe máy cày liền nhiệt tình bảo cô lên xe đi nhờ.
Ngu Nhân rối rít cảm ơn, rồi vội vàng móc trong túi ra mấy miếng khoai lang khô được mẹ trưởng thôn nhét cho lúc chuẩn bị đi để chia cho hai người.
Thực ra Ngu Nhân muốn đưa tiền hơn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn kiềm chế được, lòng người vốn là thứ không nên tùy tiện đem ra thử thách.
Đường xá xa xôi, đi mất gần ba tiếng đồng hồ, mãi đến gần mười giờ đêm xe mới tới được thị trấn.
Khéo léo từ chối lời mời về nhà người quen ngủ tạm của bác đội trưởng thôn bên, một mình Ngu Nhân cầm giấy chứng nhận đi thẳng tới nhà khách duy nhất của huyện.
Sau khi vào tiệm làm thủ tục nhận phòng, cô còn bỏ thêm năm xu để mượn một cây bút và mấy tờ giấy trắng.
Lúc chập tối trò chuyện với Triệu Bình An, cô bỗng sực nhớ ra một chuyện: Ngu Nam vốn luôn nở mày nở mặt trước thiên hạ với thành tích học tập xuất sắc kia, thực chất lại là một gã khốn nạn tột cùng.
Trong cuốn truyện gốc, tác giả có viết riêng một phần ngoại truyện về gia đình nữ chính, trong đó có nhắc đến cuộc đời của Ngu Nam.
Từ nhỏ Ngu Nam đã được khen là thông minh, có điều cái sự thông minh ấy chẳng đi đúng đường đúng lối, mà chỉ toàn là những trò khôn lỏi, nham hiểm.
Chẳng nói đâu xa, việc gã có thể đỗ vào trường cấp ba hoàn toàn không phải nhờ vào thực lực, mà là do gã đã dùng những lời đường mật để lừa gạt, dụ dỗ một cô gái có cùng xuất thân từ nông thôn. Gã hứa hẹn về một tương lai tươi đẹp với cô ấy, để rồi khiến cô gái tội nghiệp tự nguyện điền tên gã vào bài thi của mình.
Cô gái đó học lực rất giỏi, nhờ vậy mà Ngu Nam mới thuận lợi chiếm đoạt vị trí, đỗ vào ngôi trường cấp ba duy nhất trên huyện.
Đáng hận là suốt hai năm qua, cô gái ấy vẫn hoàn toàn bị che mắt, không hề hay biết gã khốn kia đã lén lút giở lại bài cũ để lợi dụng thêm một cô gái khác.
Thành tích luôn đứng trong top ba mỗi năm của Ngu Nam hiện tại, cũng là nhờ gã dùng thủ đoạn dụ dỗ một nữ sinh học giỏi khác trong lớp mà có được.
Mục tiêu phản đòn lần này của Ngu Nhân chính là gia đình của cô nữ sinh trên huyện, nạn nhân thứ hai bị gã lợi dụng thi hộ.
Gia thế của cô gái trên huyện này không hề đơn giản, phụ huynh của cô ấy làm việc ở Cục Giáo dục. Dù thời điểm này chưa mở lại kỳ thi đại học, nhưng dẫu sao ông ấy cũng là một vị lãnh đạo có chức có quyền.
Trong sách có viết, bố mẹ cô gái từ nhỏ đã vô cùng nghiêm khắc và coi trọng thành tích của con mình. Nếu để họ biết con gái cưng lại đi thi hộ cho gã khốn Ngu Nam suốt hai năm trời, lại còn giúp gã giành được danh hiệu học sinh ưu tú...
Ngu Nam chắc chắn sẽ thân bại danh liệt.
Thế nhưng...
Ngòi bút trên tay Ngu Nhân bỗng chốc khựng lại.
Liệu cô có nên vạch trần chuyện Ngu Nam đỗ cấp ba là nhờ một cô gái khác hay không?
Bởi vì nếu viết ra, chắc chắn sẽ kéo theo cô gái nông thôn kia vào vòng xoáy này.
Dù Ngu Nhân chẳng mấy thiện cảm với kiểu người mù quáng vì tình như vậy, nhưng một khi phơi bày sự thật, cô gái đó chắc chắn cũng khó lòng thoát khỏi liên lụy.
---