Ít nhất thì bố mẹ của cô nữ sinh trên huyện cũng sẽ giận cá chém thớt.
Ngu Nhân ngồi thẫn thờ một hồi lâu. Cô hít một hơi thật sâu, dứt khoát xé nát tờ giấy vừa viết, rồi rút một tờ giấy mới ra đặt bút viết lại từ đầu.
Cô quyết định sẽ không báo cáo chuyện Ngu Nam gian lận thi cử năm xưa cho gia đình cô gái trên huyện nữa.
Thay vào đó, cô sẽ viết riêng một bức thư gửi cho cô gái ở nông thôn kia, vạch trần toàn bộ những hành vi đồi bại của Ngu Nam ở trên huyện cho cô ấy biết.
Còn về phần cô gái đó sẽ lựa chọn ra sao, chuyện đó không còn nằm trong phạm vi quan tâm của Ngu Nhân.
Sau khi hoàn thành hai bức thư vạch trần tội ác của Ngu Nam, đồng hồ cũng đã nhích thêm hơn nửa tiếng, lúc này Ngu Nhân đã mệt đến rã rời.
Cô vội vàng múc ít nước lạnh lau mặt cho tỉnh táo rồi leo lên giường đi ngủ.
Cô cần phải nghỉ ngơi thật tốt, bởi sáng sớm mai ngoài việc phải đi gửi thư, cô còn có một việc hệ trọng khác: Cô sắp sửa lấy chồng.
Thế mà cô lại phải kết hôn một cách đầy mơ hồ tại cái thời đại những năm bảy mươi này...
Tầm nhìn của Ngu Nhân cứ thế nhòe đi, ánh đèn điện vàng vọt từ trên đỉnh đầu hắt xuống, kéo dài cái bóng của cô trên nền nhà...
...
Bóng người dưới ánh đèn cứ thế dài ra mãi. Thịnh Tư Dương thao thức không ngủ được, bà cố gượng dậy ôm tấm thân bệnh tật để thu dọn đồ đạc, đến khi nhìn thấy cái bóng kéo dài trên tường thì giật nảy mình.
"Ai đấy?"
Ngay sau đó, trong đầu bà chợt lóe lên một cái tên: "A Trạm đấy à con?"
"Mẹ, là con đây. Sao muộn thế này mẹ còn chưa ngủ?" Bùi Trạm đặt chiếc khăn lau trong tay xuống, sải bước lại gần dìu Thịnh Tư Dương vào phòng ăn ngồi xuống ghế.
Thịnh Tư Dương vuốt ngực cho bình tĩnh lại, giọng bà yếu ớt: "Mẹ không ngủ được. Sao con cũng chưa nghỉ ngơi đi? Chỉ còn vài tiếng nữa là phải đi đón dâu rồi, không được để mất tinh thần đâu đấy."
"Con không sao đâu, dọn dẹp nốt chỗ này là con đi ngủ ngay."
Ánh đèn dầu vàng vọt tuy có phần mờ ảo nhưng vẫn đủ sáng. Thịnh Tư Dương vừa ngồi xuống mới nhận ra phòng ăn vốn dĩ chất đống đồ cưới hỏi nay đã được dọn dẹp vô cùng gọn gàng, ngăn nắp.
Nhà họ Bùi là kiểu kiến trúc Tây Quan điển hình, dù sau này do thời thế thay đổi có chút biến tấu trong cách bài trí, nhưng cấu trúc cơ bản thì vẫn giữ nguyên.
Bước qua gian nhà ngoài là phòng khách, phía sau phòng khách là phòng ngủ của bà và cậu con trai cả đã khuất, tiếp đến mới là phòng ăn và phòng của cậu con út, sau cùng là giếng trời và nhà kho.
Bình thường nhà họ Bùi rất ít khi cất đồ trong nhà kho vì phải đi qua giếng trời khá bất tiện, thế nên hầu như mọi thứ đều được tống hết vào phòng ăn, trông vô cùng bừa bộn.
Thêm vào đó, hai năm nay sức khỏe của Thịnh Tư Dương ngày một suy kiệt, đứa con gái út lại bị tật nguyền ngớ ngẩn chẳng phụ giúp được gì, một mình bà vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc đứa cháu nội mới ba tuổi, thành ra nhà cửa lại càng thêm lộn xộn.
Mấy ngày trước bà cũng có dọn dẹp qua, nhưng gần đây lại mua thêm không ít đồ cưới chất đống ở đây, nên mọi thứ đâu lại hoàn đấy.
Ngày vui của con cái thì nhà cửa tuyệt đối không thể bừa bãi, chính vì vậy Thịnh Tư Dương mới thao thức muốn dậy dọn dẹp thêm chút nữa.
Chẳng ngờ, toàn bộ công việc đều đã được cậu con trai út giành làm hết từ bao giờ.
Bùi Trạm mới tất tả từ đơn vị quân đội trở về vào trưa ngày hôm nay. Bà cứ ngỡ con trai vẫn còn đang giận dỗi chuyện bà tự ý định đoạt hôn sự rồi ép cậu phải về quê kết hôn.
---