Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 46 : MÀN TRẢ THÙ CỦA TRIỆU BÌNH AN

Trước Sau

break

"Ò... ó... o..."

Trời còn chưa hửng sáng, tiếng gà trống gáy đã vang lên như sấm bên tai.

Ngu Nhân ngủ không sâu giấc, vừa nghe tiếng gà gáy đầu tiên, cô đã lật đật ngồi bật dậy trên giường.

Trong tay không có đồng hồ, nhưng qua hơn mười ngày xuyên tới đây, cô cũng đại khái đoán được giờ giấc, tầm này chắc khoảng bốn rưỡi hoặc năm giờ sáng.

Ngu Nhân vỗ vỗ vào má cho tỉnh táo hẳn, không ngủ nướng nữa.

Cô thu dọn mọi thứ vào túi, kiểm tra kỹ lưỡng xem có bỏ sót món gì không rồi mới vào nhà vệ sinh chung để rửa mặt.

Nơi Ngu Nhân đang ở là huyện Ninh An, thuộc thành phố Ninh, tỉnh Quảng. Dù gọi là thị trấn nhưng cơ sở hạ tầng ở đây vẫn còn rất lạc hậu, khu vực tắm rửa, vệ sinh đều phải dùng chung.

Sửa soạn xong xuôi, Ngu Nhân khoác chiếc ba lô tự chế từ bao tải lên vai rồi đi làm thủ tục trả phòng.

Chiếc ba lô này là do mẹ trưởng thôn thím Trần nhét vào tay cô trước lúc đi, bên trong đựng hai bộ quần áo mùa hè mà cô có được từ chỗ Bí thư Trần Sơn.

Thời tiết bây giờ mặc hai bộ này thì hơi sớm, Ngu Nhân định bụng sau khi gửi thư xong sẽ ghé qua trung tâm thương mại hoặc hợp tác xã mua thêm vài bộ quần áo mới.

Dù sao cũng là gả vào một gia đình xa lạ, ăn mặc tươm tất một chút vẫn hơn, tránh để người ta nhìn vào lại coi thường.

Trả phòng xong, Ngu Nhân theo chỉ dẫn của nhân viên nhà khách rảo bước về phía bưu điện.

Bưu điện nằm cách nhà khách không xa, chỉ đi bộ vài phút là tới.

Nơi này nếu so với các thành phố lớn thì chẳng thấm vào đâu, khu thương mại sầm uất chỉ gói gọn trong hai con phố, còn các cơ quan, công trình lớn đều nằm dọc theo trục đường chính.

Lúc Ngu Nhân đến nơi, bưu điện vẫn chưa mở cửa, nhưng tiệm ăn quốc doanh cách đó không xa thì đã đỏ lửa từ bao giờ.

Ngửi thấy mùi thơm phức thoang thoảng trong gió, cái bụng Ngu Nhân bắt đầu biểu tình kêu ọc ọc.

Cô cũng chẳng thèm ngược đãi bản thân, vừa rồi mới nẫng được một khoản tiền lớn từ tay đám người xấu kia, tội gì phải thắt lưng buộc bụng.

Thế nhưng, vừa bước đến gần tiệm ăn quốc doanh cô mới sực nhớ ra, ở cái thời đại này mua cái gì cũng cần phải có tem phiếu, mà cô hiện tại chỉ có tiền chứ chẳng có lấy một tờ phiếu nào.

Tình cảnh này quả thực có chút tiến thoái lưỡng nan.

Ngu Nhân xoa xoa cái bụng đói, đang định bụng tiu nghỉu bỏ đi.

Đúng lúc cô vừa quay lưng, từ ô cửa đưa đồ đột nhiên có một mái đầu tóc bạc hoa râm thò ra, đó là bác đầu bếp của tiệm.

Bác đầu bếp chừng ngoài năm mươi tuổi, nhìn Ngu Nhân rồi hỏi: "Ăn cơm à cháu?"

Ngu Nhân ngượng ngùng gật đầu: "Nhưng cháu lại quên mang theo phiếu lương thực rồi, cháu ——"

"Vào đây đi, muốn ăn gì nào?"

"Ơ, cháu... cháu không có phiếu cũng được ạ?"

"Ở đây chứ có phải trên tỉnh đâu mà nghiêm ngặt thế, cháu cứ đưa thêm hai xu là được."

Trên đời lại có chuyện tốt lành đến thế sao?

Ngu Nhân lập tức phấn khởi bước tới, gọi một bát mì nước và năm cái bánh bao nhân thịt cỡ lớn.

Bánh bao thịt cô định bụng giữ lại một cái cho mình, còn bốn cái kia để dành cho Triệu Bình An lát nữa lên huyện.

Chẳng biết Triệu Bình An đã đào được đống đồ nguyên chủ giấu trong nhà kho củi ra chưa. Mấy thứ khác có quan trọng hay không cô không rõ, nhưng có một vật tuyệt đối không thể thiếu, đó chính là sổ hộ khẩu của nguyên chủ.

Chỉ khi cầm được sổ hộ khẩu trong tay, cô mới có thể thuận lợi chuyển hộ khẩu lên thành phố được.

Hy vọng mọi chuyện với Triệu Bình An sẽ thuận buồm xuôi gió.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương