Ở một diễn biến khác, Triệu Bình An đang hành sự thuận lợi ngoài sức tưởng tượng.
Có lẽ do thái độ cứng rắn của Ngu Nhân trước khi đi đã giáng một đòn tâm lý mạnh vào nhà họ Ngu, lại thêm chuyện ép người quá đáng làm rùm beng lên khiến bác cả Ngu bị Diệp Thái Công chỉ mặt gọi tên, phê bình gay gắt trước mặt dân làng. Thế nên cả nhà họ từ sau bữa tối cứ ru rú trốn tiệt trong phòng riêng sinh sự hờn mát, chẳng thèm ló mặt ra ngoài.
Nhờ vậy mà khu sân và nhà kho củi hoàn toàn vắng bóng người, tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho Triệu Bình An "ra tay".
Triệu Bình An lẻn vào nhà kho củi nhà họ Ngu từ lúc một giờ sáng. Cậu dựa theo vị trí Ngu Nhân dặn dò, đào lên được một chiếc hộp sắt hoen gỉ.
Chiếc hộp sắt này vốn là hộp đựng bánh quy dùng để đem đi biếu xén ngày Tết, vỏ hộp rất dày dặn, chỉ có điều các hoa văn bên ngoài đã bị ăn mòn loang lổ, chẳng còn nhìn rõ là thương hiệu bánh gì.
Nhưng Triệu Bình An cũng chẳng mấy bận tâm.
Đào được món đồ cần tìm, cậu vốn định trèo tường rời đi để lên huyện tìm Ngu Nhân ngay lập tức. Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân lên bờ tường, một nỗi bất bình chực trào khiến cậu không cam lòng bỏ đi như vậy.
Đám người nhà họ Ngu này toàn là một lũ hút máu người, từ nhỏ đến lớn bọn họ đã không ít lần bắt nạt, đánh đập Ngu Nhân dã man.
Dù Ngu Nhân chưa bao giờ hé môi nửa lời với người ngoài về việc mình bị bạo hành, nhưng Triệu Bình An đã mấy lần vô tình nhìn thấy những vết bầm tím rõ mồn một trên cánh tay cô.
Trước đây vì Ngu Nhân còn phải sống phụ thuộc dưới mái nhà họ Ngu, cậu sợ nếu mình ra tay với bọn họ thì cô sẽ bị giận cá chém thớt, chịu đòn roi nặng nề hơn, nên mới cắn răng nhịn nhục bấy lâu nay.
Nhưng giờ đây Ngu Nhân đã cao chạy xa bay rồi...
Triệu Bình An nhảy phắt từ trên tường xuống. Cậu chạy tuốt vào chuồng lợn, múc nguyên một thùng phân lợn đổ thẳng vào vại nước sinh hoạt trong bếp nhà họ Ngu. Vẫn cảm thấy thế này còn quá nhẹ nhàng, cậu tiện tay vớ lấy toàn bộ bát đĩa, xoong nồi của nhà bọn họ, tống hết vào cái vại nước hôi hám, nồng nặc mùi kia.
Làm xong ngần ấy việc mà cục tức trong lồng ngực Triệu Bình An vẫn chưa tan, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi quay trở lại trước chuồng lợn.
Mấy con lợn trong chuồng đang ngủ say như chết. Triệu Bình An nhìn thanh gỗ cài then cửa chuồng, cậu dứt khoát giơ tay rút phắt thanh gỗ ra, mở toang cửa chuồng lợn.
Sau đó, cậu ung dung, hiên ngang rời khỏi hiện trường.
Sáng ngày hôm sau, khi trời còn chưa hửng sáng, cả nhà họ Ngu đã bị đánh thức bởi những tiếng lợn kêu eng éc và tiếng va đập thình thịch vang dội.
Mọi người uể oải tỉnh giấc chạy ra xem thì tá hỏa phát hiện con lợn béo của nhà mình đã sổng chuồng từ bao giờ.
Con lợn chắc hẳn đã bị bỏ đói lâu ngày, gặp cái gì nó cũng húc, húc đổ cái gì là nó nhào vào gặm cái đó.
Lúc này, cả khoảng sân lẫn căn bếp nhà họ Ngu đã hoàn toàn tan hoang, biến thành một đống đổ nát.
Không chỉ dừng lại ở đó, lợn cũng giống như con người, đều có nhu cầu bài tiết. Con người khi vội còn biết tìm chỗ kín đáo, chứ cái giống lợn chỉ biết ăn với ngủ thì đâu có kiêng dè gì, phân lợn được nó rải đều khắp từ ngoài sân vào tận trong bếp.
Nhà họ Ngu lúc này chẳng khác nào một cái chuồng lợn lộ thiên, mùi hôi thối xộc lên nồng nặc, xông thẳng lên tận trời xanh.
"Á ——!!!"
"Ngu Nhân, con khốn nạn kia, tao phải giết chết mày!!!!"
...
---