Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 48 : MÀN TRẢ THÙ CỦA TRIỆU BÌNH AN

Trước Sau

break

"Nhà họ Ngu lại lên cơn điên gì nữa thế không biết? Chẳng phải vừa bị Thái công phê bình xong sao, sáng ngày ra đã réo tên con bé Ngu Nhân sắp kết hôn ra mà nguyền rủa, bộ không muốn sống ở thôn Thúy Trúc này nữa chắc?"

"Ai mà biết được, sau này tốt nhất là cứ lánh xa cái nhà đấy ra, toàn một lũ lòng dạ hiểm độc..."

...

Những chuyện xảy ra ở quê nhà cả Ngu Nhân và Triệu Bình An đều không hề hay biết. Đặc biệt là kẻ chủ mưu Triệu Bình An, vừa ra khỏi nhà họ Ngu là cậu đã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch lên huyện.

Chẳng ngờ vừa mới ra đến đầu thôn, từ phía sau bỗng có một luồng ánh sáng đèn pin hắt tới.

"Đại ca, là anh đấy à?"

Là giọng của Diệp Đống, đi kèm với đó là tiếng xích xe đạp lạch cạch.

Chỉ một loáng sau, Diệp Đống đã đạp chiếc xe đạp hai mươi tám inch của nhà mình tới, phanh kít lại ngay trước mặt Triệu Bình An.

"Đại ca, đúng là anh thật rồi."

"Lên xe đi, em chở anh lên huyện."

Triệu Bình An lập tức dấy lên vẻ cảnh giác: "Sao mày biết tao lên huyện?"

"Em có biết đâu, là cụ nội bảo em đấy chứ. Cụ bảo thế nào anh cũng lên huyện tìm chị gái của chúng ta, nên bảo em ra đây phục sẵn để chở anh đi một đoạn."

Chân mày Triệu Bình An nhíu chặt lại, gương mặt dưới ánh đèn pin lộ rõ vẻ hung dữ theo bản năng.

Cậu chẳng buồn quan tâm đến trọng điểm của câu nói, gắt gỏng hỏi: "Chị gái của ai chứ?"

"Thì dĩ nhiên chị gái của đại ca cũng là chị gái của em rồi." Bản tính Diệp Đống vô tư, cứ cười hớn hở toe toét, dường như hoàn toàn vô cảm trước vẻ mặt đằng đằng sát khí của Triệu Bình An.

Triệu Bình An: "..."

Triệu Bình An hậm hực quay lưng bỏ đi, nhưng mới đi được vài bước cậu chợt nhớ ra nếu cứ cuốc bộ lên huyện thì ít nhất cũng phải mất bốn tiếng đồng hồ. Dù có đi đường tắt đi chăng nữa thì cũng phải ba tiếng hơn.

Ngu Nhân bây giờ có một mình trên huyện, chẳng biết cô có sợ hãi hay không...

Triệu Bình An bực bội quay ngoắt người lại, quát lớn: "Còn không mau đạp xe lên đây!"

"Tao nói cho mày biết, lần này coi như tao nợ mày một lần. Bữa nào tao bẫy được con gà rừng sẽ đem trả nợ."

Một con gà rừng là quá đủ để trả tiền công xe cả đi lẫn về rồi.

Gương mặt đang hớn hở của Diệp Đống lập tức xị xuống, đầy vẻ tủi thân: "Đại ca, anh đâu có nợ nần gì em. Nếu mà tính toán nợ nần sòng phẳng như thế, thì cái ơn anh cứu mạng em ngày trước biết tính làm sao?"

Đừng nhìn Diệp Đống bây giờ vóc dáng cao to lực lưỡng, lại còn là học sinh cấp hai của thôn, chứ hồi nhỏ cậu ta vừa lùn vừa béo, thường xuyên bị bọn trẻ trong thôn và thôn bên cạnh mang ra làm trò đùa, bắt nạt.

Có một hôm tan học tiểu học, cậu bị một đám đông vây chặt bên bờ suối nhỏ nằm giữa hai thôn để chế giễu, đấm đá. Nếu không nhờ Triệu Bình An lúc ấy đang lang thang đi tìm cái ăn đi ngang qua phát hiện rồi lao vào đánh đuổi đám người kia đi, thì không chừng Diệp Đống đã lành ít dữ nhiều.

Bởi vì khi đó, chỉ cần Triệu Bình An đến muộn chừng vài phút thôi thì bờ đất nơi Diệp Đống đang nép vào sẽ bị sạt lở do kết cấu đất lỏng lẻo. Mà Diệp Đống lúc ấy lại chưa biết bơi.

Nếu bị cuốn xuống dòng suối nhỏ nước chảy xiết kia, cậu chắc chắn sẽ mất mạng.

Thế nhưng, cái ơn cứu mạng mà Diệp Đống luôn canh cánh trong lòng thì trong mắt Triệu Bình An lại chẳng đáng một xu, bởi vì sau khi cứu Diệp Đống xong, gia đình cậu ta đã trả sòng phẳng cái ơn ấy rồi.

Để cảm ơn cậu cứu mạng con trai, nhà Diệp Đống đã tặng cho cậu một bao lương thực lớn, chính bao lương thực ấy đã giúp cậu và Ngu Nhân cầm cự qua suốt một mùa đông giá rét.

Vì vậy, trong thâm tâm Triệu Bình An, nhà Diệp Đống dùng một mạng đổi lấy hai mạng, đôi bên coi như hòa nhau.

Triệu Bình An lạnh lùng buông một câu: "Mạng của mày trả xong từ lâu rồi."

"Em thấy vẫn chưa xong!" Diệp Đống hậm hực cự nự.

Triệu Bình An trợn mắt hung dữ lườm cậu ta: "Mày có đi hay không thì bảo, không đi tao tự đi."

Diệp Đống lập tức thu lại vẻ mặt tủi thân, cậu nhanh nhảu nhấn chân vào bàn đạp xe, cười đến mức híp cả mắt, hở cả răng lợi: "Đi chứ, đi, đi ngay đây."

Diệp Đống thầm nghĩ, đại ca bảo trả xong nhưng cậu quyết không tính là xong.

Cậu đã hạ quyết tâm phải làm đàn em của đại ca, mà đã là đàn em thì phải làm cả đời.

Hơn nữa, trước khi đi chị gái cũng đã dặn dò cậu phải để mắt chăm sóc cho đại ca rồi còn gì.

Diệp Đống cứ ngốc nghếch cười một mình, Triệu Bình An ngồi ở yên sau dù không nhìn thấy mặt nhưng vẫn cảm nhận được cái sự ngốc nghếch ấy qua cái rung vai của cậu ta.

Trong lòng cậu thầm nghĩ, cái thằng Diệp Đống nhà họ Diệp này đúng là ngốc hết thuốc chữa.

Thôi bỏ đi, sau này mình cũng nên để mắt tới nó một chút, tránh để nó đi ra ngoài lại bị người ta bắt nạt.

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương