Lúc Triệu Bình An và Diệp Đống đặt chân tới thị trấn thì trời còn rất sớm, ngay cả tiếng gà gáy cũng chưa vang lên.
Hai người không biết rõ giờ giấc, lại sợ giờ này đi lung tung ngoài đường dễ chạm mặt đội tuần tra, thế nên đành bàn nhau ngồi ghé ở lối vào thị trấn chừng một hai tiếng đồng hồ, đợi trời hửng sáng mới vào bên trong tìm Ngu Nhân.
Lúc Ngu Nhân thức dậy rời khỏi nhà khách, cô hoàn toàn không biết Triệu Bình An đã tới nơi. Thành ra cô vừa mới chân trước bước ra khỏi nhà khách thì chân sau hai người bọn họ đã tìm tới, rốt cuộc lại thành ra vồ hụt, chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
"Anh bảo chị ấy đi rồi á?!" Diệp Đống thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc, sửng sốt quay sang nhìn Triệu Bình An.
Dẫu gương mặt Triệu Bình An vẫn lạnh tanh không chút cảm xúc, nhưng nếu nhìn kỹ vào mắt cậu, sẽ nhận ra sâu trong đó đang che giấu một nỗi hoang mang, yếu đuối và sợ hãi khôn cùng.
"Chị ấy đi từ lúc nào thế ạ?" Giọng cậu khẽ run lên, quay sang hỏi nhân viên trực nhà khách.
Chị nhân viên thái độ cũng tương đối hòa nhã, vừa thong thả ăn bữa sáng vừa đáp: "Tầm khoảng năm giờ sáng gì đấy. Nhưng cô ấy bảo phải qua bưu điện có chút việc, các cậu muốn tìm thì cứ thử qua bưu điện xem… có thấy không."
Lời còn chưa dứt, cái thằng nhóc lùn lùn có gương mặt đáng sợ kia đã quay đầu chạy biến.
Ngay sau đó, cậu chàng cao kều đi cùng cũng vội vàng đuổi theo.
Chị nhân viên bĩu môi một cái: "Đúng là đồ vô văn hóa."
"Nếu không phải tối qua cô ấy trả thêm hai xu tiền mượn bút thì còn lâu tôi mới thèm chỉ đường cho nhé."
"Đại ca, đợi em với!"
Triệu Bình An cắm đầu cắm cổ chạy như bay, Diệp Đống cuống cuồng đuổi theo phía sau.
Thế nhưng vừa mới chạy ra khỏi cổng nhà khách, cậu nhóc chợt sực nhớ ra mình có dắt xe đạp theo, xe vẫn còn chưa lấy. Cậu chạy cố thêm hai bước nữa rồi lại phải lật đật quay lại dắt xe.
Đến khi Diệp Đống mở xong khóa xe đạp để đuổi theo thì bóng dáng Triệu Bình An đã sớm mất hút từ bao giờ.
Cũng may Diệp Đống là đứa thông thuộc đường xá, cậu liền đạp xe lao vội vào một con hẻm nhỏ, đến khi rẽ ra thì đã ra tới trục đường chính của thị trấn.
Trên con đường lớn này tập trung đầy đủ bưu điện, tiệm ăn quốc doanh, hợp tác xã mua bán, rất dễ tìm.
Quả nhiên, Diệp Đống đạp xe dọc theo con đường lớn một đoạn là đã thấy bưu điện hiện ra trước mắt.
Nhưng lúc này còn chưa đến sáu giờ sáng, bưu điện vẫn đóng cửa im lìm.
Diệp Đống nhìn Triệu Bình An đang đứng thẫn thờ như một pho tượng trước cửa bưu điện, cả người toát lên vẻ bàng hoàng, cô độc đến tội nghiệp.
Nói thật, nhìn cái bộ dạng ấy của đại ca, trong lòng cậu cũng thấy xót xa vô cùng.
Cậu vừa định tiến lại gần an ủi vài câu thì đúng lúc này, từ phía sau lưng hai người bỗng vang lên một tiếng gọi vô cùng quen thuộc: "Bình An?"
Ngu Nhân cứ ngỡ mình nhìn nhầm, cô vừa ôm bọc bánh bao thịt lớn vừa kinh ngạc rảo bước chạy lại gần.
Nhìn kỹ lại, đúng là Triệu Bình An thật rồi, mà lại còn có cả Diệp Đống đi cùng nữa chứ.
Cô mừng rỡ hỏi: "Sao hai đứa lên đây sớm thế?"
"Đã ăn sáng gì chưa?"
"Mà chưa ăn cũng không sao đâu, chị có mua bánh bao thịt cho hai đứa đây này."
"Nhưng hai người đi thế này thì chỗ bánh bao này có vẻ không đủ rồi."
"Đi thôi, để chị dẫn hai đứa đi ăn sáng."
Nói rồi, cô chủ động chìa tay kéo Triệu Bình An đang cúi gằm mặt, im lặng không nói lời nào đi theo mình.
Ban nãy lúc ăn sáng cô có hỏi thăm qua, ở cái thị trấn này không phải lúc nào mua đồ cũng không cần phiếu lương thực. Chẳng qua là vì sáng thứ Hai lượng khách ghé tiệm ăn rất thưa thớt, nên nhà hàng mới linh động đổi quy luật một chút để kích cầu tiêu thụ mà thôi.
Cơ hội ngàn năm có một này bỏ lỡ thì tiếc lắm.
Hiếm khi ngày hôm nay đi ăn sáng mà không cần dùng đến tem phiếu, Ngu Nhân tự nhủ phải ăn một bữa cho thật ra trò, dẫu sao hiện tại cô cũng là người có tiền rồi.
---