Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 50 : CHIẾC HỘP SẮT VÀ BÁT MÌ THỊT NẠC

Trước Sau

break

Khi ba người quay trở lại tiệm ăn quốc doanh, nơi đây vẫn vắng tanh không một bóng người tới ăn sáng.

Ngu Nhân không còn vẻ rụt rè, bỡ ngỡ như lần đầu tiên bước vào nữa, cô lớn tiếng gọi: "Bác đầu bếp ơi, cho cháu hai bát mì thịt nạc, với cả... bốn cái màn thầu lớn nữa ạ."

Chỗ bánh bao thịt đang ôm trong lòng, Ngu Nhân vẫn giữ ý định lát nữa sẽ để Triệu Bình An mang về nhà ăn.

Thằng nhóc này bình thường quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi được miếng thịt vào mồm, giữ bánh bao mang về nhà ăn là hợp lý nhất rồi.

"Ồ, con bé này lại quay lại đấy à?" Bác đầu bếp thò đầu ra khỏi ô cửa đưa đồ, nhìn thấy cô dắt theo hai cậu thiếu niên bước vào liền nở nụ cười hiền hậu: "Chờ chút nhé, có ngay đây."

"Vâng ạ, cháu cảm ơn bác."

Ngu Nhân lễ phép cảm ơn xong mới quay sang hỏi hai cậu nhóc: "Sao hai đứa lên huyện nhanh thế, ở trong thôn không xảy ra chuyện gì lớn đấy chứ?"

Diệp Đống định bụng há mồm trả lời ngay, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu chợt cảm nhận được một luồng sát khí lạnh thấu xương đang phóng thẳng từ phía bên trái tới.

Cậu nhóc liền thức thời ngậm chặt miệng, đưa mắt nhìn ra phía cửa tiệm ăn quốc doanh vắng lặng không một bóng người.

Ngu Nhân hoàn toàn không mảy may phát hiện ra màn đấu mắt ngầm giữa hai đứa nhỏ, trong lúc hỏi chuyện cô liền thuận tay nhấc ấm trà và cốc chén trên bàn lên. Đầu tiên cô dùng nước ấm tráng sơ qua cốc cho sạch sẽ, rồi mới rót cho mỗi đứa một cốc nước trà cặn.

Rót nước cho hai đứa xong xuôi, Ngu Nhân mới loáng thoáng cảm thấy có gì đó sai sai.

Cô chăm chú nhìn chằm chằm vào Triệu Bình An: "Có chuyện gì thế em? Không lẽ... ở nhà xảy ra chuyện lớn thật rồi sao?"

"Đồ đạc... không lấy được à?"

Triệu Bình An lập tức lườm Ngu Nhân một cái cháy mắt: "Chị không thể nghĩ đến chuyện gì tốt đẹp hơn được một chút à?"

Nói rồi, cậu thò tay ra sau lưng, lôi chiếc hộp sắt được bọc cẩn thận trong lớp áo vải ra rồi chìa về phía Ngu Nhân.

Ngu Nhân đón lấy chiếc hộp, đúng là chiếc hộp sắt được cất giấu trong ký ức của nguyên chủ rồi.

Cô định bụng mở ra xem nhưng vì chiếc hộp sắt này đã bị chôn sâu dưới đất và niêm phong quá lâu, cô có loay hoay thế nào cũng không cách nào cạy ra được.

Triệu Bình An nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi mà vẫn bất lực của cô, cậu thở hắt ra một hơi, đưa tay bảo: "Đưa đây em xem."

Ngu Nhân liền ngoan ngoãn đưa hộp qua, chỉ nghe thấy một tiếng kịch khô khốc vang lên, chiếc hộp sắt cứng đầu đã được mở ra một cách vô cùng dễ dàng.

Ngu Nhân: "...!!!"

Trong lòng có chút không phục, cô liền lẩm bẩm nhỏ to: "Thật là vô lý hết sức."

Giọng cô lí nhí như muỗi kêu, nhưng vẫn không lọt qua được tai của Triệu Bình An.

Nỗi lo âu, bồn chồn tích tụ trong lồng ngực cậu suốt từ đêm qua đến giờ bỗng chốc tan biến sạch sành sanh chỉ nhờ một câu nói hờn dỗi của cô.

Giọng cậu không giấu nổi vẻ đắc ý: "Là tại sức lực của chị quá yếu đấy thôi, đợi sau này lên thành phố rồi thì nhớ mà ăn nhiều thịt vào."

Lần này thì đổi lại là Ngu Nhân trừng mắt lườm cậu.

Thế nhưng Triệu Bình An chẳng chút mảy may sợ hãi, cậu vặn hỏi ngược lại: "Mà sáng sớm ngày ra chị đã dọn ra khỏi nhà khách làm cái gì, chẳng phải chị bảo phải đợi người trên tỉnh xuống tận nơi đón đi cơ mà?"

Không nhắc đến chuyện này thì thôi, cứ nhắc đến là Ngu Nhân lại thấy chột dạ trong lòng.

Cái chuyện cô bảo "đợi người trên tỉnh xuống thị trấn đón" thực chất là dựa vào tình tiết trong sách gốc: gã nam phụ pháo hôi vào đúng ngày đón dâu lại đột ngột nhận được nhiệm vụ khẩn cấp nên không thể đích thân tới được. Thành ra gã mới phải gọi điện thoại cho người thân của bà mai trên huyện, nhờ họ nhắn với nguyên chủ lên thị trấn để đợi chiến hữu của gã tới đón mà thôi.

Nếu như vì hiệu ứng bươm bướm mà gã nam phụ kia lần này không phải đi làm nhiệm vụ đột xuất, vậy thì việc cô tự ý chạy lên đây trước... chẳng biết có bị lỡ mất đoàn đón dâu hay không nữa.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương