Nhưng ngẫm lại chắc là không đâu, bởi vì con đường dẫn vào thôn Thúy Trúc thế nào cũng phải đi ngang qua cái thị trấn này.
Người của gã nam phụ kia đi từ thành phố xuống, cô nhớ trong sách viết là họ lái một chiếc xe Jeep, lát nữa cứ thấy chiếc xe Jeep nào đi qua thì vào hỏi thăm một tiếng, mười phần thì có đến tám chín phần là người của gã rồi.
Ngu Nhân lý sự cùn một cách vô cùng hùng hồn: "Ở lại nhà khách đợi tốn tiền lắm, đằng nào bọn họ muốn vào thôn mình cũng phải đi qua con đường này, chị ra đây đứng đợi thì có khác gì nhau đâu."
Nghe qua thì có vẻ cũng có lý, nhưng cứ thấy có gì đó sai sai ở đâu ấy.
Triệu Bình An vốn không phải là đứa hiểu biết sâu rộng gì, đúng lúc này bác đầu bếp mang hai bát mì thịt nạc bốc khói nghi ngút và mấy cái màn thầu lớn ra, sự chú ý của cậu lập tức bị đánh lạc hướng hoàn toàn.
Ẩm thực phương Nam vốn luôn chú trọng giữ lại hương vị nguyên bản của nguyên liệu, bát mì thịt nạc vừa mới bưng ra đến nơi, cả ba đứa đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt của thịt nạc quyện với hương gạo của sợi mì.
Nói là thơm nức mũi cũng không ngoa chút nào.
Đến mức một người đã ăn no căng bụng như Ngu Nhân nhìn thấy cũng thèm thuồng muốn ăn thêm vài miếng.
"Mì thịt nạc của các cháu tới rồi đây, thấy hôm nay cháu gái cứ đi đi lại lại vất vả quá nên bác đặc biệt cho thêm mấy cọng rau xanh đấy nhé." Bác đầu bếp đích thân bưng đồ ăn ra bàn, Ngu Nhân liền rối rít cảm ơn.
Bác đầu bếp xua xua tay rồi quay lưng đi vào trong, không nán lại lâu.
Dẫu Ngu Nhân thèm thuồng lắm nhưng cái bụng đã no nê, cơ thể này của cô hiện tại vẫn chưa hoàn toàn bình phục hẳn, tuyệt đối không được ăn quá no kẻo lại sinh bệnh.
Cô liền lên tiếng thúc giục: "Hai đứa mau ăn đi, nếu ăn không đủ thì cứ bảo chị gọi thêm."
"Gọi cái gì mà gọi, chị thừa tiền quá rồi đấy à?" Diệp Đống vừa mới hớn hở định bụng reo hò đồng ý, thì cái lườm sắc lẹm cùng câu mắng mỏ của Triệu Bình An đã lập tức ập tới, khiến cậu nhóc vội vàng ngậm miệng cúi đầu, trố mắt ra nhìn đại ca giáo huấn chị gái.
Diệp Đống thầm nghĩ trong lòng, quả không hổ danh là đại ca của cậu, đến cả chị gái mà anh ấy cũng dám mắng như con vậy.
Ngu Nhân chẳng mấy bận tâm đến thái độ cộc cằn của cậu, cô thừa sức nhận ra sự quan tâm, lo lắng ẩn sau những lời nói khẩu thị tâm phi của cậu thiếu niên này.
"Chị có tiền thật mà." Cô nhấn mạnh một câu.
"Ờ đúng rồi, cái này cho em." Ngu Nhân đem bọc bánh bao thịt lớn mà mình luôn ôm khư khư trong lòng nãy giờ nhét thẳng vào ngực áo Triệu Bình An, "Chị cứ ngỡ em không lên sớm thế đâu, chỗ bánh bao thịt này chị mua cho em đấy, giữ lấy mang về nhà mà ăn dần."
Bàn tay định đẩy ra từ chối của Triệu Bình An bỗng chốc khựng lại. Cậu cứ ngỡ một khi Ngu Nhân đã cao chạy xa bay, rời khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này rồi thì sẽ nhanh chóng quên mất cậu, bỏ rơi cậu, chẳng ngờ trong lòng cô từ đầu đến cuối vẫn luôn canh cánh nhớ đến cậu như vậy.
Cậu thầm cảm thấy tự trách bản thân vì cơn giận dỗi, oán trách vô cớ lúc nghe tin cô dọn đi vào sáng sớm nay.
Cậu cúi gằm mặt xuống, nhìn bọc bánh bao được gói cẩn thận trong chiếc túi nilon màu đen trong ngực mình. Cậu rất muốn ôm thật chặt lấy bọc bánh bao ấy vào lòng, nhưng ngay khoảnh khắc định siết tay lại, cậu lại sợ làm nát bánh nên lại xót xa, rụt rè nới lỏng lực tay ra.
"Chị... sau này nếu đi sang bên kia mà bị người ta bắt nạt, thì nhớ phải nhắn cho em một tiếng, em sẽ đến đánh chết cụ nó luôn."
Cậu thiếu niên hiếm khi buông lời hung dữ, dọa dẫm đến vậy, nhưng bên trong tuyệt nhiên không hề chứa đựng một chút sát khí nào.
Ngu Nhân chớp chớp mắt, bật cười thành tiếng: "Được rồi, chị có dặn Diệp Đống là sau này ổn định chị sẽ gửi thư về, đến lúc đó em nhớ qua chỗ cậu ấy mà lấy thư nhé. Mà em cũng thế, nhớ phải tự tay viết thư trả lời chị đấy, nếu có chữ nào không biết thì cứ mở mồm ra mà hỏi Diệp Đống."
Ngu Nhân nhân cơ hội này khéo léo đưa ra yêu cầu muốn Triệu Bình An phải học chữ.
Thực ra cậu thiếu niên này cũng biết bập bẹ vài mặt chữ, đều là do nguyên chủ ngày trước tự tay dạy cho cậu.
Nhưng sau này vì bản thân nguyên chủ cũng không được tiếp tục đi học nữa, có lẽ cậu nhóc sợ cô nhìn cảnh sinh tình lại thêm đau lòng, nên sau này dẫu cô có muốn dạy tiếp thì cậu cũng bướng bỉnh nhất quyết không chịu học nữa.
Thời buổi này mà không biết chữ thì không ổn chút nào, thế giới tương lai rộng lớn bao la, kẻ xấu lại nhiều vô kể, Ngu Nhân không muốn Triệu Bình An cứ mãi chôn chân ở cái xó xỉnh nhỏ bé như thôn Thúy Trúc này.
Thế nhưng Triệu Bình An dường như hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến ẩn ý sâu xa trong câu nói của Ngu Nhân, cậu vừa nghe thấy sau này cô gửi thư về lại gửi cho Diệp Đống chứ không thèm gửi thẳng cho cậu, máu ghen tị trong lòng liền bốc lên ngùn ngụt.
Cậu không nỡ nặng lời với Ngu Nhân, thế là đành trút hết hậm hực sang đứa bên cạnh, trợn mắt lườm nguýt cái thằng Diệp Đống đang cắm đầu cắm cổ ăn uống vô tư lự kia một cái suýt cháy cả mặt.
Diệp Đống bỗng dưng cảm nhận được luồng sát khí nồng nặc: "..."
Cậu nhóc chớp chớp mắt ngơ ngác, rốt cuộc là mình vừa mới bỏ lỡ mất tình tiết hệ trọng gì rồi sao?