Xác định rồi, cô vợ mới của anh nếu không phải đầu óc có vấn đề thì chính là đang giả vờ ngốc nghếch. Nhưng chắc chắn cô không phải kẻ ngu ngốc. Mà chỉ cần không ngu ngốc, cô ấy sẽ không làm ra những chuyện hại người hại mình.
Bùi Trạm thở phào nhẹ nhõm: “Xin lỗi, tôi không có bản lĩnh lớn đến thế.”
“Ồ, vậy là anh đang hết chuyện để nói nên cố tìm đề tài à? Mặc dù tôi có thể thông cảm, nhưng đồng chí Bùi Trạm này, tiền điện thoại đắt lắm đấy.”
Bùi Trạm: “......”
Trong mắt anh dần hiện lên một tia ý cười.
“Xin lỗi.” Anh nhịn cười lên tiếng, “Tôi có để lại chút đồ cho cô ở phòng tân hôn, hy vọng cô có thể bỏ qua cho sự vắng mặt lần này của tôi.”
Khóe môi Ngu Nhân giật giật. Cô cũng không rõ cảm giác kỳ lạ này là vì nghe thấy hai chữ “phòng tân hôn” từ miệng anh, hay là vì món đồ mà anh để lại nữa. Hoặc có lẽ là cả hai.
Ngu Nhân ngượng ngùng đáp: “Ồ, vậy thì cảm ơn anh nhé?”
“Không cần khách sáo.”
Ngu Nhân không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện nhạt nhẽo này nữa: “Nếu không có chuyện gì khác, tôi cúp máy đây.”
“Chờ đã.”
Bàn tay định đặt ống nghe xuống của Ngu Nhân khựng lại: “Có chuyện gì thế?”
Vẻ mặt Bùi Trạm trở nên nghiêm túc, anh trịnh trọng nói: “Chuyện nhà cửa, làm phiền cô chăm sóc giúp tôi.”
“Không phiền đâu, đó là việc tôi nên làm mà.” Ngu Nhân chưa từng nghĩ đó là gánh nặng.
Cô luôn tin vào nguyên tắc trao đổi đồng giá. Cô đã mượn danh nghĩa của nhà họ Bùi để thoát khỏi thôn Thúy Trúc, thoát khỏi nhà họ Ngu, vậy thì việc cô chăm sóc người nhà họ Bùi là điều hoàn toàn đương nhiên.
Đến lúc này Bùi Trạm mới thực sự yên tâm: “Cảm ơn cô.”
“Không cần khách sáo, tôi cũng cảm ơn anh.”
Cảm ơn anh? Cảm ơn anh vì cái gì chứ?
Nhưng lúc này Ngu Nhân đã cúp máy, Bùi Trạm có muốn hỏi cũng không kịp nữa rồi.
“Nói chuyện xong rồi à?” Triệu Bình An thấy Ngu Nhân cúp điện thoại liền lao ngay đến trước mặt cô.
Cậu nhóc hiện tại đang tò mò đến phát điên, nhất là khi loáng thoáng nghe thấy Ngu Nhân nhắc đến chuyện tìm việc làm. Cậu cứ nghĩ người đàn ông kia muốn giúp Ngu Nhân tìm một công việc trên tỉnh, nếu đúng như vậy thì tốt quá rồi.
Triệu Bình An vừa hồi hộp vừa kích động hỏi cô: “Có phải anh ta định tìm việc cho chị không?”
“Nghĩ gì thế không biết, công việc trên tỉnh mà dễ tìm thế sao?” Ngu Nhân phì cười, đưa tay cốc nhẹ vào cái trán bướng bỉnh của Triệu Bình An.
Không đau chút nào, nhưng Triệu Bình An lại cảm thấy Ngu Nhân đang dỗ dành mình như dỗ trẻ con. Cậu không vui gạt tay cô ra: “Đừng có động tay động chân, em không còn là trẻ con nữa đâu.”
“Ừ ừ, chị biết rồi.” Thái độ của cô vô cùng thờ ơ, rõ ràng là chẳng lọt tai chữ nào.
Triệu Bình An phồng má, trên mặt vô thức lộ ra vẻ hung dữ bặm trợn. Đúng lúc này có người bước vào muốn gọi điện thoại, nhìn thấy điệu bộ đó của Triệu Bình An thì tưởng là thành phần bất hảo định gây sự, liền co giò bỏ chạy mất hút.
Triệu Bình An: “......”
Ngu Nhân: “......”
“Phụt! Ha ha!” Diệp Đống không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cảm nhận được ánh mắt muốn giết người của Triệu Bình An, Diệp Đống vội vàng lấy tay bịt chặt miệng, vô cùng biết điều lầm bầm: “Em không cười, em không cười gì hết.”
Đúng là... hai cây hài. Cả hai đứa đều thế.
Ngu Nhân cảm thấy khi ở cùng Diệp Đống, một Triệu Bình An ngày thường lúc nào cũng lầm lì, dữ dằn và xa cách dường như cũng trở nên tràn đầy sức sống hơn. Như vậy cũng tốt. Sau này khi cô rời đi, cô cũng không cần phải lo lắng Bình An không có ai trò chuyện rồi lại càng ngày càng trở nên khép kín.
---