“Sao rồi cháu?” Bác quản lý nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại. Lúc này bác đang giúp Bùi Trạm cản bớt mấy ánh mắt tò mò của đám người thích hóng hớt.
Bùi Trạm bước ra khỏi bốt điện thoại, lạnh lùng quét mắt một vòng, đám người đang tụ tập ở cửa lập tức tản ra như gặp phải thú dữ.
Bác quản lý bật cười lớn: “Vẫn là cháu có uy nhất.” Bác trêu chọc Bùi Trạm một câu rồi lại hỏi, “Đã giải thích rõ ràng với vợ cháu chưa?”
“Cháu phải nói với con bé là cháu cũng bất khả kháng, thân là quân nhân thì phải đặt nhiệm vụ quốc gia lên hàng đầu.”
Bùi Trạm không đón lời bác, sau khi trả tiền điện thoại liền nói: “Bác à, cháu xin phép về nhà trước một chuyến.”
“Được rồi, về đi, tiện thể nói với mẹ cháu một tiếng cho bà ấy đỡ lo lắng.” Bác quản lý vỗ vỗ vai Bùi Trạm.
Nhà của Bùi Trạm nằm ở số 12 ngõ Quế Viên, vị trí hơi lệch vào giữa ngõ.
Anh còn chưa đi đến cửa đã thấy sau cánh cửa bình phong có hai cái đầu nhỏ tròn trịa đang thập thò ngó ra. Bùi Trạm lập tức thu lại toàn bộ vẻ lạnh lùng trên người, bước tới xoa mạnh đầu hai đứa nhỏ: “Sao lại chạy ra ngoài này rồi, không phải đã bảo hai đứa ở trong nhà bầu bạn với mẹ và bà nội sao?”
Hai đứa nhỏ này một đứa là Bùi Dung - cô em gái mười lăm tuổi của Bùi Trạm nhưng tâm trí mới chỉ như đứa trẻ bốn năm tuổi, đứa còn lại là Bùi Khang Ninh - đứa cháu trai ba tuổi của anh.
Có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên tuy Bùi Khang Ninh mới ba tuổi nhưng trông đã có dáng vẻ của một ông cụ non. Cậu nhóc nắm tay cô út Bùi Dung, giải thích: “Chú hai, là bà nội bảo tụi cháu ra ngoài ạ.”
Cậu nhóc khựng lại một chút, rồi ngước khuôn mặt bầu bĩnh như chiếc bánh bao lên nói tiếp: “Vừa nãy bà cô đến, nên bà nội bảo tụi cháu ra ngoài chơi.”
“Dì đến à?” Bùi Trạm thoáng cười, “Được rồi, chú biết rồi. Hai đứa chơi đi nhé, nhưng không được chạy đi xa đâu đấy.”
“Tụi cháu không đi xa đâu, chỉ ngồi ngay trước cửa nhà thôi.” Nói rồi, cậu nhóc dắt Bùi Dung, mỗi người bê một chiếc ghế gỗ nhỏ ra ngồi chễm chệ ngay trước cửa lớn. Trông giống hệt hai bức tượng giữ cửa nhỏ.
Xem ra bầu không khí trong nhà ngày hôm nay rốt cuộc vẫn ảnh hưởng đến hai đứa nhỏ này. Trong mắt Bùi Trạm lóe lên một tia lạnh lẽo. Nhưng anh không nói gì, sải bước đi thẳng vào trong.
Anh đi theo hướng có tiếng nói và dừng lại trước phòng ăn.
Lúc này, trong phòng ăn có hai người họ hàng đến uống rượu mừng đang ngồi đó. Ngoài người dì ruột của Bùi Trạm là bà Thái Thúy Hoa, thì còn có Chu Hàm - vợ của Cao Dương, người bạn nối khố từ nhỏ của anh.
Khi Bùi Trạm bước vào, dì Thái Thúy Hoa đang ra sức khuyên nhủ mẹ anh: “Chị cũng đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì, ngày vui thế này, thèm vào quan tâm loại người đó có đến hay không. Không đến càng tốt, xem rõ bộ mặt thật của chúng nó, sau này chị cũng đỡ phải mềm lòng mà đi giúp đỡ cái lũ mặt dày vô liêm sỉ ấy.”
Tánh tình bà Thịnh Tư Dương vốn nhu mì, lại là kiểu người hiền lành giữ kẽ, ngày thường cứ có mấy ông đi qua bà đi lại kéo đến nhờ vả là bà đều dang tay giúp đỡ. Cứ ngỡ một người hiền lành như bà khi đối mặt với việc tranh giành họ hàng với Chương Quế Hoa sẽ có chút lợi thế, nào ngờ những kẻ ngày thường nói lời hay ý đẹp giờ đây đều chạy tót sang nhà Chương Quế Hoa để chúc mừng đám cưới của thằng con út đáng chết của mụ ta.
Chẳng phải là vì bọn họ nhìn vào thấy chồng bà Thịnh Tư Dương không còn, con trai cả và con dâu cả cũng đã đi, chỉ để lại đứa con trai út quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi ở nhà, trong nhà toàn người già, trẻ nhỏ với người bệnh tật nên dễ bề bắt nạt đó sao?
Mặc dù dì Thái cũng tức điên lên được, chỉ muốn lao sang tát cho mỗi đứa một bạt tai, nhưng sức khỏe của bà Thịnh Tư Dương không tốt, mợ không thể nói thêm những lời giận dữ làm bà phải lo nghĩ thêm.
“Đúng đó dì, hôm nay là ngày cưới của A Trạm, chẳng phải dì đã mong mỏi ngày này mãi rồi sao? Ngày vui thế này dì đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì.”
“Dì cứ yên tâm mà chuẩn bị uống trà của cháu dâu đi ạ.” Chu Hàm cũng lên tiếng khuyên giải.
Thế nhưng không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến tách trà của con dâu, bà Thịnh Tư Dương lại càng thêm sầu não. Khó khăn lắm con trai út mới về cưới vợ, ấy thế mà còn chưa đón cô dâu về nhà thì chú rể đã phải đi ngay. Chuyện này biết giải thích sao cho con dâu hiểu đây, con bé sẽ nghĩ gì về gia đình bà, nghĩ gì về con trai bà chứ? Rồi liệu sau này hai đứa nó có thể sống hạnh phúc bên nhau được không?
Bà Thịnh Tư Dương sầu đến thắt cả ruột gan.