Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 58 : RỜI ĐI, CÁI KẺ CHẲNG ĐÁNG YÊU KIA

Trước Sau

break

Bà Thịnh Tư Dương lo lắng nhíu chặt đôi lông mày. Bà vừa định mở miệng nói gì đó thì cổ họng chợt ngứa ngáy, rồi bất thình lình ho khằng khặc lên mấy tiếng liên tục.

“Khụ khụ khụ!”

“Khụ khụ khụ khụ ——!”

Bùi Trạm vừa bước vào nhà liền vội vàng rót một ly nước đưa qua: “Mẹ, mẹ uống chút nước đi đã.”

Bà Thịnh Tư Dương ho đến khó chịu, có một khoảnh khắc bà cảm tưởng như mình sắp đứt cả hơi đến nơi rồi. Bà nắm chặt lấy tay Bùi Trạm, giống như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ duy nhất trên mặt biển khơi.

Mãi đến khi cố nuốt trôi vài ngụm nước, dịu đi cảm giác khô rát nơi cổ họng, bà mới đỡ hơn một chút. Nhưng bà vẫn không ngừng húng hắng ho, vừa ho vừa thều thào bảo Bùi Trạm: “Khụ khụ... Con vừa đi đâu đấy? Không phải bảo là đi thu dọn hành lý để đi ngay sao?”

Hiếm khi thấy bà Thịnh Tư Dương dùng giọng điệu nặng nề như vậy với con trai, dì Thái vội vã nháy mắt ra hiệu cho Bùi Trạm, bảo anh mau dỗ dành mẹ một câu.

Bùi Trạm đương nhiên hiểu ý, anh lại đưa ly nước đến sát môi bà, khuyên bà uống thêm hai ngụm cho xuôi ngực. Nhưng bà Thịnh Tư Dương gạt đi.

Bùi Trạm đành giải thích: “Vừa rồi đồng chí Ngu... Ngu Nhân gọi điện thoại tới, con ra ngoài nghe một lát ạ.”

“Con đã giải thích rõ tình hình hiện tại cho cô ấy nghe rồi, cô ấy bảo cô ấy hiểu cho con.”

Đôi mắt bà Thịnh Tư Dương sáng bừng lên trong phút chốc: “Con bé Ngu gọi điện tới sao?”

“Con bé thực sự thấu hiểu cho con, không... không hề để bụng sao?”

Nhìn những đường gân xanh nổi lên trên bàn tay gầy gò của mẹ đang bấu chặt lấy tay mình, Bùi Trạm cụp mi mắt xuống để che giấu niềm cay đắng chực trào, anh khẽ “vâng” một tiếng rồi bảo: “Cô ấy còn nói sẽ thay con chăm sóc gia đình.”

Trong hoàn cảnh trớ trêu thế này mà cô ấy vẫn mở lời hứa hẹn sẽ chăm lo cho nhà chồng, chứng tỏ đối phương là một cô gái thực sự lương thiện và hiểu chuyện.

“Tốt quá, tốt quá rồi.” Cuối cùng bà Thịnh Tư Dương cũng buông tay Bùi Trạm ra, nở nụ cười đầu tiên trong ngày, “Mẹ chẳng cần con bé phải chăm sóc gì đâu, chỉ cần nó thấu hiểu và ủng hộ công việc của con là mẹ mừng rồi.”

“Mẹ vẫn tự lo cho mình được.”

Bùi Trạm nhân cơ hội này khuyên nhủ: “Vậy nên mẹ đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, cứ lo dưỡng sức cho thật tốt đi ạ.”

“Đúng đấy Tư Dương à, chị sắp sửa đón con dâu út vào nhà rồi, phải giữ gìn sức khỏe chứ. Sau này thằng Trạm còn nhờ cậy chị trông cháu cho nữa cơ mà.” Dì Thái cũng đứng bên cạnh nói vun vào.

Có lẽ nhờ trút bỏ được gánh nặng trong lòng, trên khuôn mặt nhợt nhạt của bà Thịnh Tư Dương đã có thêm vài vệt hồng hào, bà liên tục gật đầu: “Tôi biết chứ, tôi biết rõ mà.”

“Còn chuyện cỗ bàn... Mẹ đừng bận tâm đến những người khác làm gì. Họ không đến thì thôi. Lát nữa con sẽ bảo Cao Dương dẫn mấy anh em trong đội qua đây, nhà mình vẫn cứ ăn mừng như thường.”

Cao Dương là đội trưởng phân đội thuộc Cục Công an quận Ly Hà, anh em mà cậu ấy dẫn tới toàn là người của giới cảnh sát cả.

Bà Thịnh Tư Dương định bảo làm thế e là không tiện lắm. Nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, dì Thái đã vỗ tay cái bộp đầy phấn khởi và hả dạ: “Thế thì tốt quá! Để dì bảo cậu con mời cả mấy vị lãnh đạo bên đội vận tải sang đây luôn.”

“Càng đông người càng náo nhiệt!”

Chu Hàm lập tức đứng dậy: “Vậy bây giờ em đi tìm Cao Dương nói một tiếng đây.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương