Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 62 : NÁO LOẠN MỘT TRẬN

Trước Sau

break

Chiếc xe jeep lăn bánh rời khỏi huyện Ninh An, băng qua một đoạn đường đất dài ngoằng mới rẽ vào đại lộ. Đây là tuyến quốc lộ dẫn thẳng đến khu trung tâm thành phố nên mặt đường bằng phẳng, dễ đi hơn rất nhiều.

Vừa lên đường lớn, Đinh Mông liền nhấn ga cho xe tăng tốc.

Hành trình đi từ huyện Ninh An đến thành phố Ninh, rồi băng qua thành phố Khánh, thành phố Sơn, cuối cùng mới tới được thành phố Quảng.

Suốt mấy ngày nay Ngu Nhân gần như chẳng được chợp mắt tử tế, nên vừa lên xe được một lúc cô đã thiếp đi. Mãi đến khi xe chạy vào địa phận thành phố Quảng, cô mới từ từ bừng tỉnh.

Đinh Mông nghe thấy tiếng động phía sau liền ngoái đầu lại, nở nụ cười hiền lành, xởi lởi: “Chị dâu tỉnh rồi đấy à? Tụi mình vừa vào tới thành phố Quảng rồi, khoảng nửa tiếng nữa là về tới nhà đại ca thôi.”

“Đến rồi cơ à?” Ngu Nhân kinh ngạc, vội ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kiếp trước Ngu Nhân vốn là người tỉnh Quảng. Năm đó thi đại học xong, thậm chí còn chưa đợi có kết quả, cô đã một thân một mình lên thành phố Quảng làm thêm vụ hè để tự kiếm tiền đóng học phí.

Đó là lần đầu tiên cô đặt chân tới đây, cũng là lần đầu tiên cô được tận mắt chứng kiến sự phồn hoa của thành phố Quảng.

Thế nhưng thành phố Quảng của những năm bảy mươi hoàn toàn khác xa với thế kỷ 21. Tuy cũng náo nhiệt, sầm uất, nhưng nơi đây chưa có những tòa nhà cao tầng chọc trời hay vô số công trình hiện đại làm hoa mắt người ta, mà chỉ mang đậm dấu ấn thời đại với những dãy nhà cuốn vòm và các ngôi nhà gạch xanh đặc trưng của vùng Lĩnh Nam.

Mặt đường ở thành phố Quảng rất rộng, hai bên đường từng đoàn người nối đuôi nhau đạp xe hối hả. Ngược xuôi trên phố là dòng người đông đúc, thỉnh thoảng lại có một hai chiếc xe buýt hoặc xe điện leng keng chạy qua... Đây chính là những nét phác thảo sơ khởi cho một siêu đô thị hàng đầu sau này.

“Tốt đẹp biết bao!”

Đôi mắt Ngu Nhân đong đầy vẻ háo hức và tò mò trước những cảnh sắc mới lạ. Đinh Mông thấy cô mở cửa sổ say sưa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài liền cố tình nhấn phanh, cho xe chạy chậm lại đôi chút. Anh thầm nghĩ dù sao thời gian vẫn còn thong thả, chẳng việc gì phải vội.

Họ thì thong dong là thế, nhưng phía bên nhà họ Bùi thì lại đang cuống kê cả lên. Đặc biệt là nhà chú hai Bùi.

Hai vợ chồng chú hai Bùi và Chương Quế Hoa vừa rước cô dâu mới về nhà, chuẩn bị mở tiệc mừng thì mới hay tin bà Thịnh Tư Dương cưới vợ cho con trai lại đánh tiếng mời được gần một nửa lực lượng Công an quận Ly Hà tới dự.

Thế này thì còn ra thể thống gì nữa!

Chương Quế Hoa guốc bộc gan hùm, dám ấn định ngày cưới cho con trai út trùng đúng vào ngày cưới của Bùi Trạm, chính là vì mụ biết tính bà Thịnh Tư Dương vốn nhu mì. Thêm vào đó, lại cùng là ngày cưới của con trai hai nhà, mụ đinh ninh bà sẽ ép Bùi Trạm phải nhẫn nhịn không được làm loạn, nên mới muốn nhân cơ hội này đè bẹp xơ xác uy phong của bà Thịnh Tư Dương. Mụ muốn cho cả cái ngõ Quế Viên này biết rằng, làm dâu nhà họ Bùi thì mụ Chương Quế Hoa này mới là nhất, họ hàng thân thích đều kéo đến nhà mụ uống rượu mừng chứ chẳng thèm bước chân sang nhà bà Thịnh Tư Dương, thế là đủ chứng minh tất cả. Sau này kẻ nào dám đem mụ ra so sánh với bà Thịnh Tư Dương, mụ sẽ chửi cho vuốt mặt không kịp.

Thế mà bây giờ——

Nếu người bên Cục Công an kéo đến chúc mừng nhà bà Thịnh Tư Dương, vậy thì mặt mũi nhà mụ quăng đi đâu?

Đống họ hàng nghèo rớt mồng tơi kia không những chẳng làm mụ nở mày nở mặt, mà còn ăn sạch bách mâm cỗ mụ dày công chuẩn bị.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương