Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 63 : NÁO LOẠN MỘT TRẬN

Trước Sau

break

Thế này là thế nào? Chẳng phải là xôi hỏng bỏng không, mất cả chì lẫn chài sao?!

Chương Quế Hoa càng nghĩ càng lộn ruột. Mụ nhìn đám họ hàng đang nháo nhào bất an sau khi nghe tin nhà bà Thịnh Tư Dương mời được cả công an lẫn lãnh đạo tới ăn cỗ, liền lôi xồng xộc chú hai Bùi Bùi Quảng Nghĩa vào trong phòng.

Mụ đóng sầm cửa lại đánh “rầm” một cái, gương mặt lập tức sa sầm đen như đít nồi.

“Ông sang bên đó ngay cho tôi, bảo con Thịnh Tư Dương đuổi hết mấy gã công an với lãnh đạo gì đó về đi!”

“Bà điên rồi đấy à?” Chú hai Bùi Quảng Nghĩa gạt phắt tay Chương Quế Hoa ra, chỉ tay vào mũi mình, “Bà bảo tôi sang nói với chị dâu, bảo chị ấy đuổi lãnh đạo về?”

“Là bà bị điên hay tôi bị điên hả?”

“Chương Quế Hoa, tôi nói cho bà biết, quậy phá vừa vừa phai phải thôi nhé!”

“Phai với chả phải cái gì! Hôm nay là ngày cưới của con trai ông, ông muốn con mình mất hết mặt mũi đấy à?” Chương Quế Hoa gào lên.

Bùi Quảng Nghĩa hợm hĩnh cười khẩy: “Bà sợ con mất mặt hay sợ chính cái bản mặt bà không có chỗ giấu?”

“Những việc hèn hạ bà làm đừng tưởng tôi không biết. Anh cả tôi qua đời rồi, cháu trai cả cũng chẳng còn, nhà anh cả chỉ còn sót lại đúng đứa con trai này. Nếu bà quậy đến mức không nhìn mặt nhau được nữa thì tôi quyết không tha cho bà đâu.”

Chương Quế Hoa không ngờ đúng lúc này Bùi Quảng Nghĩa lại dội thẳng vào mặt mụ những lời lẽ như vậy. Mụ bàng hoàng, không thể tin nổi, giơ tay cào thẳng vào mặt Bùi Quảng Nghĩa: “Ông nói cái gì cơ?”

“Ông không tha cho tôi á?”

“Ông định không tha cho tôi thế nào? Tôi vất vả làm tất cả những chuyện này là vì ai hả?”

“Chẳng phải vì cái thân Bùi Quảng Nghĩa nhà ông và hai đứa con trai quý hóa của ông sao?”

“Thằng con cả thì đần độn như khúc gỗ, cưới con vợ về cũng chẳng biết đường lấy lòng ai. Cả đời tụi nó coi như bỏ, chẳng ngẩng đầu lên nổi đâu, sau này tụi mình chỉ trông cậy được vào thằng Kiến Quốc thôi.”

“Thằng Kiến Quốc giờ đã có tiền đồ rồi, rước được một cô bán vé xem phim về, nhà gái lại có người làm quan to. Có cô con dâu như thế, nếu nhà trai mình không uy quyền một chút thì ông nghĩ ông đè đầu cưỡi cổ được người ta chắc?”

“Ông đừng có quên, công việc hiện tại của thằng Kiến Quốc từ đâu mà ra đấy nhé!”

Thằng con út của Chương Quế Hoa và Bùi Quảng Nghĩa tên là Bùi Kiến Quốc, học chưa hết tiểu học, suốt ngày lêu lổng ăn chơi. Công việc hiện tại của nó vốn dĩ là của anh trai ruột Bùi Quảng Nghĩa tức là ông Bùi Quảng Nguyên, cha đẻ đã mất của Bùi Trạm.

Sau khi ông Bùi Quảng Nguyên qua đời, công việc được cô con dâu cả tiếp quản. Đến khi cô con dâu cả rời đi, vì Bùi Trạm mãi chưa lập gia đình nên công việc này mới tạm thời rơi vào tay Bùi Kiến Quốc.

Nói là rơi vào tay Bùi Kiến Quốc, thực chất là nhờ vợ chồng Chương Quế Hoa sang bên đó van xin hết nước hết cái, lại còn ký cả giấy cam kết mới cầm chắc được.

Trong giấy cam kết ghi rõ ràng, rành mạch từng câu chữ: chỉ cần Bùi Trạm lấy vợ, công việc này lập tức phải trả lại cho vợ của Bùi Trạm.

Chương Quế Hoa giở đủ mọi chiêu trò hèn hạ, chẳng tiếc tiền đút lót cho bà mối để mụ ta dắt díu cho Bùi Trạm một đứa gái quê ghê gớm, thậm chí chẳng ngần ngại chọn ngày cưới cho đứa con trai cưng trùng đúng vào ngày cưới của Bùi Trạm, cốt yếu ngoài việc dẫm đạp bà Thịnh Tư Dương dưới chân, thì điều quan trọng nhất là ép họ hàng phải chọn phe.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương