Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 10: Cửa Trước Đuổi Hổ, Cửa Sau Rước Sói (2)

Trước Sau

break

Nhưng điều làm cô tổn thương và bất lực hơn cả chính là thái độ của mẹ cô.

Bà ấy gần như thay đổi thái độ hoàn toàn đối với Lục Tư Trình, thậm chí, lời nói còn mang theo vài phần khách sáo cùng áy náy: “Con bé rõ ràng đối với con không tốt, vậy mà con còn nói đỡ cho con bé. Dì đây thật sự rất lấy làm hổ thẹn vì đã không dạy dỗ con bé cho chu đáo.”

“Dì đừng nói như vậy.” Nói đoạn, Lục Tư Trình hơi liếc mắt nhìn cô, dừng trên gương mặt đỏ bừng vì giận một giây rồi quay lại nhìn bà, giọng nói ôn hòa đến không thể nhận ra: “Thật ra tính cách Hiểu Như thế này cũng rất tốt. Bọn con dù sao cũng đang tìm hiểu nhau, con bé ở trước mặt con có thể “thoải mái” bộc lộ bản thân như vậy, âu cũng không phải là chuyện xấu.”

“Nhưng vừa rồi con bé...” Bà chưa kịp nói hết câu đã thở dài.

Chỉ có Lục Tư Trình là hoàn toàn thông suốt: “Dì đừng quá để tâm. Chuyện hôm nay, con tuyệt đối sẽ không trách con bé.”

Hiểu Như nhìn màn kịch “mẹ hiền rể thảo” diễn ra ngay trước mắt mà cạn lời toàn tập.

Đang lúc cô định mở miệng dừng lại màn kịch này, vạch trần bộ mặt thật của anh, mẹ cô bấy giờ vừa vặn đã chuyển mắt sang cô, thái độ tuy đã dịu đi đôi chút nhưng vẫn mang theo sự cảnh cáo rõ rệt: “Nể mặt Tư Trình, chuyện này mẹ không tính toán với con nữa. Nhưng nếu con còn dám có lần sau, đừng trách mẹ không nhắc nhở trước!”

Bị cảnh cáo, Hiểu Như uất ức đến nghẹn họng, vành mắt không tự chủ nóng lên: “Nhưng rõ ràng...”

“Được rồi.” Kiều Vân lần nữa cắt ngang lời con gái: “Con mau lên phòng thay đồ rồi nhanh xuống dùng cơm. Hôm nay Tư Trình đặc biệt làm khách ở nhà chúng ta đấy!”

“Dạ?” Hiểu Như giật nảy mình, giọng nói cao vút lên: “Làm khách ạ?”

“Lẽ nào con không hoan nghênh thằng bé sao?”

Tăng Hiểu Như ngay lập tức tắt đài, im bặt không nói được câu nào.

Cô đương nhiên muốn đuổi anh ta rồi.

Hơn nữa, cô còn hận mình không thể lập tức đóng gói anh ta ném thẳng ra bãi rác ấy chứ!

Nhưng mà, trước thái độ xem cô như người ngoài của mẹ, Tăng Hiểu Như chỉ còn biết cắn răng, nuốt xuống mọi ấm ức vào bụng.

Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu để bình ổn lồng ngực đang phập phồng, miễn cưỡng đáp: “Dạ được, con biết rồi.”

Về đến phòng, Tăng Hiểu Như giận dữ đóng sầm cửa một cái “đoành” thật lớn.

Cô tức tối ném ba lô xuống giường, rồi không nghĩ ngợi mà thảy cả người mình xuống theo.

Lúc này, tâm trí cô chỉ có một mảng lớn giận dữ và bất lực, khiến cô gần như muốn thét lên thật to.

Hẹn hò ba tháng thì đã đành! Đằng này còn phải chịu sự giám sát 24/7 từ người của anh ta? Đây rốt cuộc là đạo lý gì chứ?

Đã vậy, cô còn chẳng có tiếng nói gì trong nhà? Buộc phải dùng cơm với anh ta tối nay?

Quá là hoang đường mà!

Lục Tư Trình, cái đồ ác ma, cáo già xảo quyệt này... rốt cuộc cô phải làm sao thì mới có thể triệt để thoát khỏi bàn tay của người đàn ông này đây chứ?

Tăng Hiểu Như, lẽ nào mày sắp không thể chống đỡ nổi nữa rồi sao?

“Không được!” Hiểu Như bật người dậy khỏi giường, hai tay vỗ mạnh vào má ép mình mau tỉnh táo trở lại.

Dưới đáy mắt cô, bấy giờ đồng thời bùng lên một ngọn lửa quật cường không dễ gì dập tắt.

Cô hạ quyết tâm rồi.

Dù phải dùng đến cách gì đi chăng nữa, bằng mọi giá cô cũng không thể đầu hàng dễ dàng như vậy được!

Cục diện này, cô nhất định phải là người nắm giữ quyền đạo diễn!

———  

Thay xong chiếc váy liền thân màu ngọc trai nhã nhặn, Tăng Hiểu Như dừng lại trước gương ngắm nhìn bản thân lần cuối trước khi xốc lại tinh thần bước xuống nhà, rẽ vào phòng ăn theo căn dặn của mẹ.

Tại phòng ăn, mẹ cô và Lục Tư Trình đã an tọa chờ sẵn.

Thím Vu bấy giờ cũng đang thoăn thoắt bày biện từng đĩa thức ăn nóng hổi lên bàn. Bầu không khí ấm cúng, thoang thoảng hương thơm này ngược lại khiến Tăng Hiểu Như có một chút căng thẳng.

Cái quái gì thế này? Tại sao cô lại cảm thấy mình như thật sự đã “gả” cho Lục Tư Trình, hôm nay là ngày đưa anh về nhà “mẹ” cơ chứ? Lại còn hồi hộp khi chạm mặt anh nữa, đúng là buồn cười mà!

Nhưng khi nghĩ đến viễn cảnh có thể sống lại những ngày tự do của trước đây, Tăng Hiểu Như bỗng hít sâu một hơi, kiêu hãnh ngẩng cao đầu bước vào.

Màn đối thoại rôm rả giữa họ cũng vì sự xuất hiện của cô mà bất giác ngưng lại, lần lượt đổ dồn tầm mắt lên người cô gái nhỏ.

Khoảnh khắc thấy con gái bước vào, Kiều Vân suýt chút nữa đã không giấu nổi vẻ kinh ngạc trong mắt. Nhưng rồi, khóe môi bà vô thức cong lên một biên độ cực nhỏ đầy mãn nguyện.

Quả nhiên, đứa con gái này vẫn còn dạy dỗ được, không phải thật sự muốn làm bà tức chết. Nhìn cách ăn mặc kín đáo, ra dáng tiểu thư khuê các kia của cô, Kiều Vân phần nào cũng trút được gánh nặng.

Chỉ là, về phía Lục Tư Trình, biểu cảm bấy giờ của anh đã hoàn toàn bán đứng nội tâm anh, rực cháy đến mức Kiều Vân bên cạnh chỉ biết vờ như không nhận ra.

Tăng Hiểu Như đương nhiên cũng thu hết phản ứng đó vào tầm mắt, trong lòng thầm đắc ý một cái.

Trên mặt cô lập tức treo lên một nụ cười dịu dàng, bước chân uyển chuyển mà đi tới.

“Mẹ, con đã xuống rồi ạ.” Giọng cô mềm đi vài phần, thậm chí còn mang theo chút ý vị làm nũng. Kiều Vân nghe vậy thái độ cũng đã dịu đi hơn rất nhiều, vừa định mở miệng thì cô đã cướp lời, tầm mắt đồng thời chuyển sang Lục Tư Trình, giọng nói nhẹ nhàng đến mức chính cô cũng cảm thấy có một chút sến sẩm: “Anh Tư Trình, có phải để anh đợi lâu rồi không ạ?”

Ba chữ “Anh Tư Trình” này giống như viên đá ném thẳng vào mặt hồ yên ả, làm đến toàn bộ không khí bên trong phòng ăn bỗng có chút ngượng nghịu.

Kiều Vân sững sờ, suýt nữa thì tưởng mình nghe nhầm.

Vừa rồi, con bé gọi Lục Tư Trình là “anh” sao?

Đứa con gái này của bà, từ bao giờ lại thay đổi như thế? Vừa rồi ở phòng khách, chẳng phải con bé còn tỏ thái độ khó chịu ra mặt, một hai gọi người ta bằng “chú” để kéo giãn khoảng cách tuổi tác đó sao?

Còn về Lục Tư Trình, bấy giờ, bên khuôn mặt vốn luôn bình thản kia, rốt cuộc cũng xuất hiện vết nứt.

Anh?

Lặp lại chữ anh kia trong đầu, chân mày Lục Tư Trình khẽ giật lên một cái, các đầu ngón tay đặt trên bàn ăn bỗng nhiên siết chặt trong vô thức.

Con bé gọi anh là “anh” sao?

Con mèo hoang nhỏ luôn giương mắt lạnh lùng khi đối đầu với anh, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh, bây giờ lại dùng chất giọng ngọt đến ngấy này gọi anh là “Anh Tư Trình”?

Đúng là gặp quỷ thật rồi!

Nhưng Lục Tư Trình rất nhanh chóng đã khôi phục bình thường. Nụ cười trên môi anh không hề giảm đi, ngược lại càng thêm phần dung túng: “Chỉ cần là Hiểu Như, muốn anh “chờ” bao lâu, anh đều cảm thấy rất xứng đáng.”

Tăng Hiểu Như nghe xong mà nội tâm sượng sùng đến mức suýt chút nữa thì sang chấn tâm lý. Nhưng phóng lao thì phải theo lao, cô vẫn cố nặn ra một nụ cười thật tươi: “Cảm ơn sự rộng lượng của anh, anh Tư Trình.”

Cô diễn sâu đối đáp một câu, rồi nhanh nhẹn đi đến bên bàn ăn, cố tình ngồi xuống đối diện Lục Tư Trình, không còn trốn tránh thật xa như mọi khi.

Kiều Vân nhìn cảnh này, trong lòng thầm mừng rỡ.

Bà vốn còn lo con gái sẽ tiếp tục giở tính khí tiểu thư bướng bỉnh mà làm loạn, giờ xem ra, đứa trẻ này cuối cùng đã hiểu chuyện rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương