Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 11: Cửa Trước Đuổi Hổ, Cửa Sau Rước Sói (3)

Trước Sau

break

“Được rồi được rồi, cũng đã đông đủ rồi, chúng ta cũng nên khai tiệc thôi.” Kiều Vân nhìn cả hai cười mời, cả người tâm trạng tốt đến tỏa ra luồng hào quang sáng chói.

Hiểu Như thấy mẹ như thế cũng chẳng dám làm trái, ngoan ngoãn phối hợp cùng với Lục Tư Trình diễn kịch.

Nhìn bàn ăn hết thảy đều là món cao lương mỹ vị phong phú, rõ ràng mẹ cô cố ý căn dặn thím Vu chiêu đãi Lục Tư Trình, Hiểu Như liền biết vị trí của anh trong lòng bà ra sao.

Nhưng cô không phơi bày thái độ, ngược lại còn chủ động cầm đũa, gắp lấy một miếng sườn xào chua ngọt thật lớn bỏ vào trong bát Lục Tư Trình, cố ý để mẹ cô nhìn thấy: “Anh Tư Trình, anh mau nếm thử món sườn xào này đi, tay nghề thím Vu nhà em làm là kiệt tác đấy.”

Lục Tư Trình cúi đầu nhìn miếng sườn xào đẫm sốt nằm gọn lỏn trong bát, lại ngước mắt nhìn sang cô gái cười tươi đến híp mắt, bên dưới đáy mắt bất giác lóe lên một tia cười ẩn ý.

Thật là con mèo nhỏ thú vị.

Rõ ràng sự oán hận, hàm chứa ngọn lửa muốn cắn chết anh giấu trong đôi mắt trong veo kia sắp sửa tràn ra ngoài đến nơi, vậy mà vẫn có thể diễn ra dáng vẻ ngọt ngào này!

Anh bỗng nhiên cảm thấy, trò chơi này càng lúc càng có ý nghĩa rồi.

“Cảm ơn em, Hiểu Như.” Anh ôn tồn đáp lại, chậm rãi nâng đũa lên, thanh lịch thưởng thức miếng sườn xào đẫm sốt. Sau khi nhai một lát, đôi mắt thâm thúy của anh bỗng lộ ra tán thưởng: “Quả nhiên, tay nghề thím Vu đúng là không chê vào đâu được.”

Kiều Vân một bên quan sát bọn trẻ “tình chàng ý thiếp” liền vui như mở hội, mặt cười thành một đóa hoa: “Nếu con đã thích thì mau ăn nhiều vào. Sau này cứ thường xuyên đến đây dùng cơm, dì luôn hoan nghênh con.”

“Mẹ~!”

Tăng Hiểu Như bỗng nhiên nũng nịu gọi một tiếng, trên mặt kịp thời hiện lên một vệt đỏ ửng vì thẹn thùng: “Anh Tư Trình vốn bận rộn như vậy, chúng ta vẫn nên không phiền đến anh ấy thì hơn.” Cô vừa nói, vừa thảo mai gắp thêm một miếng cá hấp kỷ tử bỏ vào trong bát Lục Tư Trình, động tác tự nhiên như thể đã quen với việc này từ lâu: “Anh Tư Trình, không biết em nói có phải không vậy ạ?”

Lục Tư Trình cúi đầu nhìn thức ăn càng lúc càng chất cao như ngọn núi nhỏ trong bát mình, lại nhìn thấu biểu cảm “không hề hoan nghênh” đang ẩn giấu sau câu nói đầy ẩn ý của cô, sau cùng vẫn thản nhiên đáp lại: “Công việc tuy bận nhưng vẫn có thể sắp xếp được. Đối với anh, việc đến dùng cơm cùng em và dì Vân, vẫn luôn là việc ưu tiên được đặt lên hàng đầu.”

Tăng Hiểu Như ngay lập tức cứng họng, nghẹn đến suýt trợn mắt. Rõ ràng cô không vui chút nào, nhưng dưới tầm mắt của mẹ, cô vẫn phải cắn răng nặn ra một nụ cười gượng gạo đến tội nghiệp.

Lục Tư Trình không nói thêm gì nữa, chỉ tập trung thưởng thức món cá cô gấp cho, đáy mắt chẳng hề che giấu sự đắc ý.

Anh rõ ràng biết cô đang diễn kịch, nhưng anh phải nghiêm túc thừa nhận rằng —— dáng vẻ ngoan ngoãn, phục tùng này của cô, so với những lúc cô ương ngạnh xù lông, quả thực khiến cho tâm tình người ta tốt vô cùng.

Anh thậm chí có một khắc thẫn thờ. Nếu cô thực sự có thể luôn đối xử với anh như thế này, thì tốt biết mấy.

Nhưng suy nghĩ này chỉ lướt qua trong đầu, Lục Tư Trình rất nhanh đã khôi phục lý trí.

Tính cách của Tăng Hiểu Như anh quá hiểu rõ rồi, cô làm sao có thể ngoan ngoãn phục tùng được. Cái vỏ bọc “ôn thuận” này, chẳng qua là vì có mẹ cô ở đây. Một khi bà ấy không có mặt, con mèo hoang nhỏ này nhất định sẽ giương móng vuốt ra, cào anh thật mạnh.

Có điều —— anh cũng muốn xem thử, cô có thể giả vờ đến bao giờ.

“Hiểu Như hôm nay sao lại ngoan thế?” Anh bỗng nhiên mở miệng, giọng nói mang theo tia trêu chọc, lại còn cố tình đào bới quá khứ: “Trước đây không phải còn gọi anh là “chú Lục” sao? Sao lại đột nhiên biến thành “anh Tư Trình” rồi?”

“…” Hiểu Như cười khó coi thấy rõ.

Trong khoảnh khắc này, bàn tay cầm đũa của cô chỉ biết siết chặt lại, hận không thể dùng móng vuốt cào anh ta một trận.

Cái đồ khốn kiếp này!

Anh ta cố tình bóc phốt cô trước mặt mẹ sao?

Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại cơ mặt, nụ cười trên mặt không có một chút sơ hở nào, thậm chí còn mang theo thẹn thùng: “Người ta... người ta trước đây là do không biết mới cư xử như vậy. Ai bảo khi đó anh trông hung dữ với người ta thế chứ.”

Lục Tư Trình nhướng mày, ánh mắt tràn ngập hứng thú trước màn lật ngược tình thế quá lộ liễu của cô: “Vậy bây giờ thế nào?”

Hiểu Như liền chớp mắt, tinh ranh đáp ngay: “Bây giờ thì không như vậy nữa. Bây giờ, nhìn anh Tư Trình rất tốt a, còn rất ưu tú nữa~!”

Giọng cô càng nói về sau càng nhỏ dần, mấy chữ cuối cùng gần như lí nhí như muỗi kêu, diễn đến giống như thiếu nữ đang thẹn thùng thật sự.

Kiều Vân nhìn con gái ngượng ngùng như vậy liền thở phào phần nào. Bà cười nheo cả mắt, cố ý nói đỡ lời: “Hiểu Như nhà dì tuy có chút bướng bỉnh, nhưng nội tâm con bé lại vô cùng lương thiện. Tư Trình, nếu con thật lòng yêu con bé, mong con có thể bao dung con bé nhiều một chút.”

“Về chuyện này dì không cần phải lo, con chắc chắn sẽ luôn bao dung và yêu thương con bé.” Lục Tư Trình không cần suy nghĩ mà đáp ngay lập tức.

Ánh mắt anh lần này đặc biệt dừng lại trên khuôn mặt đang căng cứng của Tăng Hiểu Như hồi lâu, thâm thúy đến mức không thể phân biệt là lời xã giao hay thật lòng.

Hiểu Như chính vì ánh mắt nhìn như thấu tâm can đó mà trong lòng không khỏi run một cái, hoàn toàn không thể đoán định anh ta đang mưu tính trò gì.

Cô chỉ biết tiếp tục nặn ra một nụ cười thật tươi, coi như những lời tuyên bố chủ quyền vừa rồi của anh chỉ là không khí mà nuốt ngược vào trong.

Cứ như thế, bữa cơm trôi qua trong bầu không khí ấm áp, hòa thuận đầy giả tạo.

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì mà cô phải khúm núm, giả vờ giả vịt trước mặt của người đàn ông này?

Dựa vào cái gì mẹ cô lại bị anh ta lừa đến quay mòng mòng như thế?

Càng nghĩ, Tăng Hiểu Như lại thấy không cam tâm. Cuối cùng sau một hồi ủ mưu, cô cũng liếc thấy chân Lục Tư Trình dưới gầm bàn. Bấy giờ, môi cô liền cong lên một độ cong giảo hoạt.

Thế là, dưới sự che chắn của khăn bàn, chân cô đã âm thầm thò qua —— dứt khoát giẫm lên mũi giày Lục Tư Trình một cái.

Cú giẫm này, cô đã dùng không ít lực, đủ để khiến bất kỳ một người đàn ông bình thường nào cũng phải đau đến mức nhíu mày.

Tuy nhiên, Lục Tư Trình chỉ hơi khựng lại một chút, trên mặt vẫn treo nụ cười ấm áp giống như cũ, cứ như vừa rồi thứ rơi vào anh chỉ là chiếc lông vũ nhẹ bẫng. Anh thậm chí còn quay sang mẹ cô, tiếp tục chủ đề thảo luận giữa hai người, biểu cảm quá mức bình tĩnh khiến cô hoài nghi mình dùng không đủ lực.

Nhưng ngay giây sau đó, cô cười lạnh một tiếng —— giả vờ, chú cứ tiếp tục giả vờ đi!

Cô âm thầm tăng thêm lực đạo trên chân, gần như là dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể giày xéo lên mu bàn chân Lục Tư Trình.

Lúc này, ngón tay cầm đũa của Lục Tư Trình rốt cuộc cũng siết lại, nhưng cho dù thế anh vẫn không thay đổi sắc mặt, thậm chí đến cả giọng nói cũng không có bất kỳ một sự dao động nào.

Chỉ là, giây tiếp theo, Tăng Hiểu Như cảm thấy chân của mình như có thứ gì đó kẹp lấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương