Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 12

Trước Sau

break

Bên trong bài trí rất đơn giản. Một cái giường đất, bên cạnh là một chiếc bàn cũ kỹ sắp đổ, thêm một bàn vuông nhỏ cũng xiêu vẹo cùng hai chiếc ghế con. Góc tường gần cửa còn chất đống nông cụ, rổ rá và các vật linh tinh khác.

Trên tường đất vàng, dán một chữ “Song Hỉ” cắt từ giấy đỏ khá cẩu thả.

Bên bàn cạnh giường đặt một cây nến đỏ đã cháy gần hết và một hộp diêm, Hạ Quyên Quyên quẹt một que diêm thắp sáng nến đỏ.

Trên bàn còn có một chiếc cốc tráng men, in hình uyên ương vui đùa dưới nước và chữ “Song Hỉ”.

Trên giường trải một chiếc chăn lụa đỏ, nhưng nhìn qua đã thấy là đồ cũ, rõ ràng từng có người dùng rồi.

Hạ Quyên Quyên hơi cau mày tỏ vẻ ghét bỏ.

Chưa bàn đến chuyện cô mắc chứng ưa sạch sẽ thì chuyện chăn đêm tân hôn là đồ cũ từng có người dùng là sao chứ!

Lúc này, bụng Hạ Quyên Quyên kêu “rột rột”, sau đó dạ dày cũng đau quặn từng cơn.

Cô chợt nhớ ra, từ tối qua đến giờ, cô chưa uống giọt nước nào, đến nay đã gần một ngày một đêm rồi.

Hơn nữa, có lẽ vì nguyên chủ thường xuyên đói ăn, cơ thể suy dinh dưỡng lâu ngày nên dạ dày đã bị tổn thương.

Chiếc bánh ngô mà mẹ nguyên chủ lén nhét vào tay cô lúc chia tay, giờ đang nằm trên bàn.

Hạ Quyên Quyên chỉ nhìn thoáng qua chiếc bánh ngô vàng khô xấu xí đó đã thấy không nuốt nổi, không khỏi muốn lấy ngay ít đồ ăn vặt và lương khô trong không gian để lót dạ.

Nhưng... cô vẫn cẩn trọng mà nhịn xuống.

Đây là đêm tân hôn của cô, “chồng” cô bất cứ lúc nào cũng có thể vào, nếu bị bắt gặp thì sẽ khó giải thích.

Giờ đây nơi đất khách quê người, vẫn nên chờ hiểu rõ tình hình rồi hãy dùng đến vật phẩm trong không gian.

Hạ Quyên Quyên nghiêng tai lắng nghe.

Đêm tân hôn, lẽ ra bên ngoài phải là cảnh người thân bạn bè ăn tiệc linh đình, náo nhiệt mới đúng.

Vậy mà cô lắng nghe hồi lâu, bên ngoài lại yên ắng đến lạ, không có một chút âm thanh nào. Chẳng lẽ tiệc tùng giải tán sớm thế sao?

Đúng lúc đó, cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra.

Hạ Quyên Quyên giật nảy mình, lại thấy một bà cụ tóc đã bạc trắng và một phụ nữ trung niên trông có vẻ phúc hậu dẫn theo ba đứa trẻ quần áo xám xịt, mặt mày vàng vọt gầy gò đi vào.

“Con dâu của Chiến, còn chưa ngủ à?” Bà cụ cười hỏi.

Hạ Quyên Quyên sững người. Đêm tân hôn của cô, người đầu tiên bước vào lại không phải chồng mà là hai người phụ nữ và ba đứa trẻ?

Người phụ nữ phúc hậu thấy cô vẻ mặt mờ mịt, liền vội vàng giải thích: “Đây là mẹ chồng chúng ta, còn chị là chị dâu hai của em. Chúng tôi đến thăm em một chút.”

Hạ Quyên Quyên nghe xong, dựa vào ký ức của nguyên chủ thì biết mẹ chồng tương lai tên là Lưu Lan, góa chồng. Nhị thẩm tên là Vương Quế Hương, vợ của anh hai chồng Lệ Cường.

Lưu Lan nói: “Con dâu của Chiến à, con đừng thấy tủi thân! Chiến ở bộ đội, không thể rời đơn vị về được. Hôn lễ này coi như tổ chức rồi nhưng lại không có chú rể, sau này kiểu gì cũng bị cả làng chê cười. Hơn nữa bây giờ trong nhà thiếu lương thực, sắp sang đông rồi, làm tiệc tốn không ít gạo đâu. Thế nên mẹ quyết định tiết kiệm, không làm tiệc cưới nữa. Đợi khi nào Chiến nó về, mẹ sẽ tổ chức lại cho hai đứa!”

Chị dâu hai Vương Quế Hương cũng nói thêm: “Đúng vậy đó. Giờ đâu còn như hồi chị về làm dâu nữa. Năm đó còn có cơm tập thể của công xã, thi thoảng còn có thịt! Mà khi đó cũng phải dùng tới của hồi môn chị mang theo mới miễn cưỡng làm được tiệc cưới đấy. Giờ thì cơm tập thể của công xã loãng như nước, húp cũng chẳng thấy một hạt gạo! Em dâu à, đừng chê gì hết. Bây giờ có cái ăn đã là tốt rồi.”

Hạ Quyên Quyên nghe hai mẹ con họ tung hứng, rốt cuộc cũng hiểu rõ.

Cô cưới một đám cưới... chẳng có gì cả.

Chồng không có mặt, lễ cưới không làm, giờ còn bị mỉa mai là không có của hồi môn.

Hóa ra nhà họ Lệ chỉ bỏ ra ba mươi đồng rồi dùng xe bò rước cô về làm dâu, còn chẳng bằng cưới thiếp ở thời cổ đại.

Mà cô không ngờ là, chuyện tiếp theo còn quá đáng hơn nữa.

Chị dâu hai thấy Hạ Quyên Quyên không nói gì, trong lòng càng thêm chắc chắn cô dâu mới này đúng là loại người ngu ngơ dễ bắt nạt, nếu không thì cũng chẳng bị gả về nhà họ Lệ với ba mươi đồng để sống cảnh góa bụa như thế này.

Lúc này, mẹ chồng kéo ba đứa nhỏ đang lẽo đẽo theo sau lên phía trước, thấp giọng quát:.“Còn ngơ ngác cái gì! Đây là thím tư của mấy đứa. Mau gọi người đi!”

Chị dâu hai lập tức cười nói: “Mẹ! Giờ gọi là thím tư, vài hôm nữa lại phải đổi cách xưng hô, hay là giờ gọi mẹ luôn cho tiện?”

Mẹ chồng nghe vậy lập tức gật đầu tán thành: “Phải rồi phải rồi. Mẹ cũng quên khuấy mất. Thay đổi lằng nhằng làm gì! Tiểu Văn, Tiểu Võ, Bối Bối, mau gọi mẹ đi nào!”

Hạ Quyên Quyên lập tức nhớ lại.

Người chồng mà cô gả cho đã bị thương, không thể sinh hoạt vợ chồng. Trùng hợp là con trai cả nhà họ Lệ là Lệ Quân hai năm trước bị lũ cuốn chết, chị dâu cả thì tái giá, để lại ba đứa con hai trai một gái không nơi nương tựa.

Nhà họ Lệ bèn có ý định nhận ba đứa bé này làm con của người con thứ tư, cũng chính là chồng hiện tại của cô.

Đúng là quá đáng! Chồng còn chưa thấy mặt mà đã có sẵn ba đứa con rồi!

Thực ra, Hạ Quyên Quyên mang theo không gian chứa tới một tỷ tài nguyên, nuôi thêm ba đứa nhỏ chẳng phải gánh nặng gì.

Nhưng cô tuyệt đối không định để bọn họ hợp sức bắt nạt mình như vậy.

Nếu tối nay cô để mặc cho Lưu Lan và Vương Quế Hương giở trò, sau này họ nhất định sẽ lấn tới không ngừng.

Chưa đợi ba đứa trẻ tội nghiệp kia mở miệng, Hạ Quyên Quyên đã nhàn nhạt nói: “Mẹ chồng, chị hai, hôm nay con mới vừa bước chân vào cửa, ngay cả mặt chồng mình còn chưa thấy mà giờ đã có ba đứa trẻ gọi con là mẹ. Chuyện này, có phải là không được hợp lý cho lắm không ạ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương