Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 13

Trước Sau

break

Vương Quế Hương vừa nghe đã lập tức lên tiếng: “Sao lại không hợp chứ? Tuy rằng chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, nhưng em dâu tư lúc chưa gả tới chắc cũng nghe nói rồi phải không? Không phải chị hai nói khó nghe đâu, nhưng em tư sau khi bị thương thì không thể sinh con được nữa rồi! Em nhân lúc ba đứa nhỏ còn bé chưa biết gì, nuôi từ nhỏ đến lớn, sau này tụi nó nhất định sẽ hiếu thuận với em và em tư!”

Sau khi anh cả nhà họ Lệ là Lệ Quân qua đời, thì hai gian nhà gạch của anh ta để lại liền bị nhà thứ hai chiếm mất. Vì vậy ba đứa nhỏ giờ đều sống với một nhà Vương Quế Hương. Ba đứa trẻ càng lớn thì càng tốn kém, nuôi thêm một ngày là thêm ba miệng ăn.

Vương Quế Hương đến nằm mơ cũng muốn sớm tống khứ ba đứa trẻ này đi.

Thấy Hạ Quyên Quyên không lên tiếng, thị không nhịn được lại nói: “Hơn nữa, đông con thì phúc nhiều. Em dâu tư không cần phải chịu nỗi đau sinh con mà vẫn có con trai con gái, đây chẳng phải là phúc lớn sao?”

Hạ Quyên Quyên lạnh lùng liếc thị một cái, mỉm cười nói: “Chị hai nói đông con thì phúc nhiều, vậy thì em càng không dám nhận nuôi rồi, chẳng phải sẽ cướp mất phúc của chị hai hay sao?”

Vương Quế Hương nghe vậy, sắc mặt liền lộ vẻ lo lắng: “Em dâu tư, chị đây đều vì nghĩ cho em cả đấy! Em mà không nuôi, sau này tuổi già cô quạnh, có hối hận cũng không kịp đâu!”

Hạ Quyên Quyên cười nhẹ: “Nếu chị hai đã nói vậy thì muốn em nuôi cũng được. Em nghe nói anh cả để lại hai gian nhà gạch, lúc trước là chị hai giành nuôi ba đứa nhỏ nên mẹ mới quyết định giao hai gian nhà ấy cho vợ chồng anh hai. Giờ chị hai bảo em nuôi, vậy có phải cũng tính chuyển hai gian nhà đó sang cho em không?”

Vương Quế Hương không ngờ Hạ Quyên Quyên lại trực tiếp nhắc đến chuyện hai gian nhà, nhất thời bị hỏi đến á khẩu không nói nên lời.

Một lúc sau mới ấp úng đáp: "Chị... chị nuôi ba đứa nhỏ này cũng đã nửa năm rồi, lương thực tiêu hao cũng đủ để mua hai gian nhà, dựa vào đâu mà đưa cho em chứ!”

Hạ Quyên Quyên cười khẩy hai tiếng, không nói gì thêm.

Ba đứa nhỏ tên lần lượt là Lệ Văn, Lệ Võ và Lệ Bối Bối. Hai anh lớn Lệ Văn và Lệ Võ lần lượt năm và bốn tuổi, cô em gái Lệ Bối Bối mới ba tuổi. Cả ba đều mặc đồ chắp vá không vừa người, da vàng, người ốm nhom. Nửa năm ăn hết giá trị hai gian nhà gạch đây à?

Lưu Lan cũng thầm trách Vương Quế Hương quá nóng vội, miệng lại không biết giữ mồm, liền quát lên: “Đủ rồi! Cô im đi! Dù sao hôm nay cũng là ngày con dâu tư mới vào cửa, thằng Chiến cũng không có nhà, chuyện nhận nuôi mấy đứa nhỏ để sau hãy nói. Chỉ có cô là vội vàng, ba đứa nhỏ ở nhà cô nuôi thêm vài hôm thì ăn mất bao nhiêu đâu? Nhất định phải nói cho bằng được trong đêm nay à?”

Nói xong, Lưu Lan quay đầu lại, mỉm cười với Hạ Quyên Quyên: "Vợ của thằng Chiến, trời cũng không còn sớm nữa, con ngủ đi.”

Bị mắng một trận, Vương Quế Hương không dám nói gì nữa. Nhưng bị mất mặt như vậy, trong lòng thị không cam tâm, giọng điệu chua ngoa: “Em dâu, cái chăn em đang đắp là đồ nhà chị, lúc ngủ nhớ cẩn thận một chút, đừng làm bẩn đấy nhé! Vài ngày nữa trả lại chị là được, không gấp đâu!”

Hạ Quyên Quyên nghe xong, tức đến mức bật cười.

Trời đất ạ! Cái nhà này đúng là quá mức! Cưới vợ cho con trai mà cái chăn cũng là đồ cũ đi mượn?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương