Đợi bọn họ đi rồi, Hạ Quyên Quyên lập tức đi đóng cửa lại. Cái then sắt trên cửa cũng đã hỏng, không còn cách nào khác, cô đành lấy cái ghế đẩu chắn phía sau cửa.
Sau đó, cô vội vàng lấy mấy viên sô cô la trong không gian ra ăn để hồi lại chút sức lực, rồi mới lấy tiếp hai cái bánh bao nhân thịt lớn ra ăn ngấu nghiến mới cảm thấy đỡ hơn phần nào.
Tuy vẫn còn đói, nhưng cơ thể đã quen chịu đói lâu ngày, nếu ăn quá no ngay cũng không tốt. Hạ Quyên Quyên không dám ăn thêm nữa, mà đi tới nông trại trong không gian, vắt một ly sữa bò tươi rồi uống vào.
Sau đó, Hạ Quyên Quyên lại lấy một ít thuốc dạ dày ra uống.
Rồi, với vẻ mặt ghét bỏ, cô đem cả chăn lẫn đệm vừa rồi ném thẳng ra ngoài cửa, sau đó lấy từ không gian ra một bộ chăn bông và đệm mới để trải lên giường.
Nghĩ một lúc, cô vẫn không chịu nổi việc không tắm mà đi ngủ, thế là nhanh chóng bước vào không gian tắm rửa.
Khi bước vào không gian, cô vẫn có thể cảm nhận được tình hình bên ngoài, nên nếu có bất cứ tiếng động gì, cô hoàn toàn có thể lập tức quay lại.
Tắm xong, Hạ Quyên Quyên lại lấy ra thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược. Trên người chỉ mặc chiếc yếm nhỏ của phụ nữ thời này. Cô bắt đầu bôi thuốc lên những vết thương bị đánh.
Đang bôi thì đột nhiên có tiếng đẩy cửa vang lên từ bên ngoài.
Tim Hạ Quyên Quyên lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Gần như theo bản năng, cô vội thu hết chăn bông, đệm mới, thuốc men và mọi thứ vừa lấy ra trở lại không gian.
Nhưng đúng lúc đó, cửa đã bị đẩy hẳn ra.
Một người đàn ông đang đứng ở cửa, mặc áo quân đội, đội mũ lính. Dù không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng thân hình cao đến khoảng 1m85, dáng người to lớn rắn rỏi, trông rất có khí chất đàn ông.
Hạ Quyên Quyên sửng sốt nhìn người đàn ông kia.
Chuyện gì đây? Người này là ai?
Một cơn gió lạnh thổi vào khiến Hạ Quyên Quyên rùng mình. Lúc này cô mới nhận ra trên người mình chỉ mặc một chiếc yếm nhỏ cùng quần lót, bờ vai trắng mịn và vòng một đầy đặn gần như phơi bày hoàn toàn dưới ánh mắt của người đàn ông kia!
“A!” Hạ Quyên Quyên hét lên một tiếng, vội vàng dùng quần áo che ngực, hoảng hốt nhìn người đàn ông.
Người đàn ông kia cũng ngẩn người, rõ ràng không ngờ vừa bước vào đã được “đãi ngộ” như vậy...
Nghe thấy tiếng hét của Hạ Quyên Quyên, anh vội vàng đóng sầm cửa lại rồi ba bước gộp làm hai lao tới mép giường, chưa để Hạ Quyên Quyên kịp hét lần thứ hai thì đã đưa tay bịt miệng cô lại!
Thuận tiện, anh còn dùng một tay khác giữ chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, khóa chặt toàn bộ sự phản kháng.
Cả chuỗi động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, chưa đến năm giây.
Hạ Quyên Quyên bị người đàn ông này áp sát chỉ trong vài giây mà sợ đến đờ người.
Cái quái gì vậy? Tên này là ai? Nửa đêm nửa hôm mò vào phòng tân hôn của cô làm lưu manh?
Người đàn ông dường như đoán được nghi vấn của cô, liền nhỏ giọng nói nhanh: “Đừng kêu! Đừng đánh thức người trong nhà. Tôi là Lệ Chiến. Cô là... vợ mới cưới của tôi đúng không?”
Hạ Quyên Quyên ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Lệ Chiến.
Lệ Chiến? Đó chẳng phải là tên người chồng mà cô vừa gả cho sao?
Sao anh ấy lại về vào nửa đêm thế này?
Chẳng phải mẹ chồng nói anh ấy đang làm nhiệm vụ trong quân đội, thời gian tới không thể về sao?