Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 29

Trước Sau

break

Sao giờ vừa gả về đây cô ta lại đối đáp sắc bén, nói chuyện lanh lẹ như người khác vậy? Cô ta lại còn là con hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông, mê hoặc thằng con út của mình quay mòng mòng, nói gì nó cũng nghe!

Giờ mình hối hận đến mức muốn đập đầu vào tường vì đã đồng ý cưới con nhỏ này về làm dâu!

Lưu Lan hít sâu một hơi, cố nén cơn tức đang sắp bùng nổ, rồi nói: “Chiến à, vợ con đã nhất quyết đòi ra riêng thì mẹ cũng không ngăn. Có điều, mẹ có một yêu cầu.”

Nói tới đây, bà ta quay đầu nhìn sang Hạ Quyên Quyên: “Quyên Quyên này, con còn trẻ, chưa có kinh nghiệm lo việc nhà. Tiền trợ cấp của Chiến sau này, cứ để mẹ giữ giúp. Nếu con cần gì, chỉ cần nói, mẹ tuyệt đối không giấu giếm hay không cho con đâu. Con không có ý kiến gì chứ?”

Khóe môi Hạ Quyên Quyên khẽ cong. Thầm nghĩ: "Cuối cùng thì mưu đồ thật sự của bà mẹ chồng giảo hoạt này cũng lộ rõ. Hỏi như thế, nếu mình đồng ý thì vừa hay. Còn nếu mình không đồng ý thì chắc chắn sẽ bị gắn mác “không tôn trọng người già, bất hiếu với cha mẹ chồng”. Mà đang có thư ký công xã ở đây, chỉ sợ quay lưng một cái bà ta đã chạy đi mách lẻo. Mang cái tội danh ấy ở thập niên bảy mươi, trong cái xã hội đầy soi xét này, thì có khi mình chưa kịp đứng vững đã bị người ta đạp xuống rồi!"

Cô cười nhẹ nói: “Mẹ à, tiền trợ cấp của anh Chiến chia thế nào, con không có ý kiến. Chuyện này, mẹ cứ hỏi ý anh ấy đi. Nếu ảnh đồng ý đưa hết cho mẹ giữ, thì con sẽ không nói gì cả.”

Sau chuyện anh Lệ Chiến nói dối giúp cô để được ra riêng thì cô đã có linh cảm chắc chắn người đàn ông này sẽ không đồng ý yêu cầu vô lý của bà mẹ.

Quả nhiên, Lưu Lan giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Con hồ ly tinh này thật quá gian xảo!

Nó nói thế chẳng khác nào đẩy mình và thằng con trai út đối đầu nhau?

Lệ Chiến nhìn vợ một cái rồi quay sang nhìn mẹ mình, bình tĩnh nói: “Mẹ à. Về chuyện tiền trợ cấp, con đã suy nghĩ kỹ rồi. Bây giờ tụi con tách ra ở riêng, Quyên Quyên còn phải lo cho ba đứa nhỏ, nếu tiền gửi hết cho mẹ mà có chuyện gì xảy ra thì xa nước không cứu được lửa gần, bất tiện lắm. Sau này, mỗi tháng con nhận được bốn mươi đồng, ba mươi đồng con đưa vợ giữ, mười đồng vẫn gửi mẹ, coi như tiền phụng dưỡng.”

Lưu Lan nghe vậy thì mặt trắng bệch vì tức.

Bà cưới vợ cho con, vậy mà rốt cuộc tiền nhận được lại từ hai mươi lăm đồng xuống còn mười đồng?

Không khác gì mất cả chì lẫn chài!

“Chiến à... mẹ lớn tuổi rồi, với lại con bé Xảo Xảo em con cũng sắp đến tuổi gả chồng. Mười đồng này... thực sự ít quá!”

Bí thư Triệu ở bên cạnh không nhịn nổi nữa: “Tôi nói này, chị Lưu Lan, chị nên biết điều một chút đi! Con dâu người ta gánh ba đứa nhỏ, bốn cái miệng ăn mà chỉ nhận ba mươi đồng. Chị với con gái Lệ Xảo Xảo chỉ có hai cái miệng mà cũng được mười đồng. Tôi thấy Lệ Chiến chia như vậy đã thiên vị chị lắm rồi đấy! Con Xảo Xảo nhà chị cũng mười bảy tuổi rồi nhỉ? Đằng kia, Bối Bối mới ba tuổi mà còn biết trời chưa sáng đã dậy đi cắt cỏ heo kiếm công điểm. Còn con gái chị, tôi chưa từng thấy nó ra đồng một lần nào. Là nó không có tay có chân chắc? Chị còn định bóc lột con trai út của mình nuôi hai mẹ con chị cả đời hay sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương