Bí thư Triệu càng nói càng giận dữ.
“Còn nữa, Lệ Chiến đi lính chín năm, tiền trợ cấp tháng nào cũng chuyển qua tay tôi giao cho chị. Hai năm đầu ít thì không nói làm gì, nhưng bảy năm gần đây, tính sơ sơ mỗi tháng hai mươi đồng, một năm là hai trăm bốn mươi, bảy năm là một ngàn sáu trăm tám mươi. Cho dù chị dùng số tiền đó lo cưới vợ cho ba thằng con, xây nhà rồi tiêu vặt hết không ít thì chí ít cũng còn dư vài ba trăm chứ? Vậy mà bây giờ người ta không đòi lại chị đồng nào, còn tiếp tục gửi cho chị mười đồng mỗi tháng. Thế là đã quá có tình có nghĩa rồi! Chị còn kêu ca chưa đủ à? Nói trắng ra, chẳng phải chị vẫn còn hai đứa con trai nữa đấy sao? Muốn vặt lông thì cũng phải chia đều cả đàn chứ? Hay chị thử hỏi thằng hai với thằng ba xem mỗi tháng có đưa chị mười đồng không? Xem thử tụi nó có thèm ngó tới chị không?”
Một tràng nói như pháo nổ khiến mặt Lưu Lan lúc đỏ lúc đen, khó coi vô cùng!
Hạ Quyên Quyên đứng bên cạnh mà sững người nhìn vị bí thư già. Nếu không sợ làm ông ấy giật mình thì cô đã nhào tới ôm chầm lấy ông ấy thật chặt rồi.
Mắng Lưu Lan thế này... quá đã!
Nếu không vì vị trí hiện tại của mình khiến cô không tiện lên tiếng, thì vừa rồi cô cũng đã sớm đứng ra vặn họng Lưu Lan đến câm nín rồi.
Lúc này, Vương Quế Hương mới chợt hiểu ra vì sao mẹ chồng mình lại không muốn để vợ chồng Lệ Chiến tách hộ ra riêng. Hóa ra là vì còn muốn độc chiếm tiền trợ cấp của anh.
Hơn nữa, bà ta lại còn giấu trong tay nhiều tiền đến vậy?
“Mẹ! Mẹ thật sự còn cầm cả mấy trăm đồng trong tay à? Lần trước con xin mẹ có hai đồng để mua một thước vải may cho Tiểu Thắng và Kiều Kiều mỗi đứa một đôi giày, mẹ còn bảo là không có cơ mà!”
Vương Quế Hương càng nói càng tức.
Bà già này rõ ràng lắm tiền, vậy mà suốt ngày bóng gió xa xôi, bắt chồng mình vất vả đi làm kiếm công điểm rồi phải lựa gạo trắng và bột mỳ ngon nhất đưa cho bà ta và cô em chồng ăn.
“Đúng rồi mẹ, mẹ thật có ngần ấy tiền sao?” Lệ Cường cũng nghi ngờ trừng mắt nhìn Lưu Lan, chất vấn.
Mấy trăm đồng đấy! Hiện giờ giá một cân bột mỳ là một hào tám, một cân thịt heo cũng chỉ chín hào. Mấy trăm đồng tương đương với hai nghìn cân bột mỳ, hoặc mấy trăm cân thịt heo đấy! Ăn đủ cho cả nhà họ Lệ mười mấy miệng ăn sống sung sướng vài năm.
Lòng Lưu Lan thì rối như tơ vò, tức tối quát lớn: “Nói xằng bậy! Mẹ mày làm gì có nhiều tiền như thế? Những năm qua, tụi mày ăn gì, mặc gì, dùng gì, bộ chỉ dựa vào mấy cái công điểm rách kia là đủ chắc? Không phải tao bỏ tiền ra mua hết à? Tiền trợ cấp Lệ Chiến gửi về, sớm đã tiêu sạch rồi!”
Hạ Quyên Quyên chẳng buồn nghe Lưu Lan và Vương Quế Hương cắn nhau nữa, liền lên tiếng: “Giờ mẹ đã đồng ý ra riêng, vậy mời bí thư đến tận nhà chúng cháu làm chứng giúp.”
Lưu Lan đành phải miễn cưỡng theo mọi người quay về nhà họ Lệ.
Vừa về đến sân, bà ta lập tức sai Lệ Cường và Vương Quế Hương mang ra một phần lương thực, gạo, bột mỳ, thịt cá trứng,... để chia phần.
Vợ chồng Vương Quế Hương kéo dài thời gian mãi, cuối cùng cũng miễn cưỡng mang ra được mười cân khoai lang, mười cân bột khoai, mười cân bột ngô, năm cân bột mì trắng, năm cân gạo trắng, tám quả trứng gà cùng khoảng nửa cân thịt khô.
“Mẹ, đây là toàn bộ lương thực còn lại trong nhà mình rồi ạ.”
Lưu Lan liếc nhìn một cái là nhận ra ngay hai vợ chồng kia ít nhất đã giấu đi một nửa, trong lòng rất hài lòng.
Bà quay sang bí thư Triệu nói: "Bí thư cũng thấy rồi đấy. Nhà tôi đông người, tuy mới thu hoạch xong vụ thu nhưng mùa đông đến nơi rồi, lương thực này có trụ nổi qua mùa đông không còn chưa chắc. Nhưng thôi, con lớn rồi không giữ được, cứ chia theo đầu người đi. Hai đứa nhỏ tính là một người, bên tôi là 5 người, bên vợ chồng thằng tư là hai người rưỡi, chia cho họ ba phần mười là được rồi. Bí thư làm chứng nhé, tôi không ăn hiếp ai cả.”
Hạ Quyên Quyên âm thầm tính nhẩm trong đầu.
Ba phần mười tức là ba cân khoai lang, ba cân bột khoai, ba cân bột ngô, khoảng 1,6 cân bột mì trắng, khoảng 1,6 cân gạo trắng, 3 quả trứng, thịt khô thì được khoảng 80 gram. Gần như không đáng kể!
Bí thư Triệu nhìn sơ là biết ngay vợ chồng con trai thứ hai của nhà họ Lệ đã giấu hàng không ít, định lên tiếng chỉ ra thì Hạ Quyên Quyên đã mở lời trước.
“Số lương thực này chia cho chúng con ba phần mười, con không có ý kiến, cũng không tính toán. Nhưng có một chuyện khác, con muốn phải làm rõ nhân lúc có mặt bí thư ở đây.”
Lưu Lan không ngờ cô lại dễ dàng đồng ý như vậy, ngay cả chuyện giấu lương thực cũng không truy xét thì thầm đắc ý, xem ra cũng chẳng thông minh đến đâu.
Bà ta cười lạnh, hỏi: “Cô muốn làm rõ chuyện gì?”
Hạ Quyên Quyên đưa mắt lạnh lẽo nhìn khắp mọi người, cười mỉa: “Chính là chuyện hai căn nhà gạch ngói mà anh cả để lại đấy.”