Cái hệ thống này đúng là trâu bò.
Đến cả lòng trung thành của người khác cũng kiểm tra được, chẳng khác nào moi thẳng tim gan người ta ra xem.
Nàng chống cằm suy nghĩ.
Không biết lúc nàng âm thầm chửi nó trong lòng, hệ thống có biết không nhỉ?
Thôi bỏ đi.
Cùng lắm sau này lúc mắng nó thì ngoài mặt nàng sẽ tỏ ra cung kính hơn chút là được.
Sau khi được hệ thống giải thích, cuối cùng Ngụy Xu Ngu cũng yên tâm.
Ít nhất Vương Thiết Trụ là người dùng được.
Sau này sai hắn ta làm việc, nàng cũng không cần phải đa nghi đề phòng nữa.
Nghĩ đến đây, nàng nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Dù sao đây cũng xem như người đầu tiên nàng quen biết ở thế giới này.
Hơn nữa người ta còn là một thập trưởng.
Mỗi ngày bao nàng ba bữa cơm chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?
Nghĩ vậy sao có thể không vui cho được?
Vừa nghĩ tới lát nữa sẽ có cơm ăn, tâm trạng của Ngụy Xu Ngu lập tức tốt lên không ít.
Nàng định bảo hệ thống nghỉ ngơi một lát, ai ngờ đúng lúc ấy, hệ thống lại đột nhiên lên tiếng.
[Nếu ký chủ gặp nguy hiểm tới tính mạng, hệ thống sẽ không khoanh tay đứng nhìn.]
Dứt lời, trong đầu lập tức yên tĩnh trở lại.
Ngụy Xu Ngu ngẩn người.
Cho nên... tính mạng của nàng vẫn được bảo đảm?
Nghĩ tới đây, nàng lập tức không còn quá sợ hãi việc làm yêu phi họa quốc nữa.
Chỉ cần không chết, những chuyện khác đều không đáng nhắc tới.
Hoàn hồn lại, nàng hừ nhẹ một tiếng.
Cái hệ thống rách này, đúng là vừa đánh một gậy lại cho một viên kẹo.
Có nhu có cương, chơi cũng thành thạo thật.
Sau này nàng cũng phải học theo mới được.
Ngụy Xu Ngu vui vẻ khe khẽ hát vài câu, quay về phòng thay bộ y phục ướt sũng trên người.
Tháng chín, tuy ban ngày vẫn còn nắng nhưng mặc y phục ướt vẫn cực kỳ khó chịu.
Lỡ đâu cảm lạnh thì biết làm sao?
Đây là thời cổ đại, sơ ý bị bệnh nhỏ thôi cũng có thể mất mạng.
Thấy sắc trời bên ngoài vẫn đẹp, nàng tiện tay phơi y phục ướt lên cành hồng trong sân.
Thật ra nàng cũng muốn giặt sạch rồi mới phơi.
Nhưng cái sân rách này ngoài cỏ dại với cái giếng cạn thì chỉ còn lại mỗi nàng, lấy đâu ra nước mà giặt?
Đến nước uống nàng còn chưa biết kiếm ở đâu nữa kìa.
Thôi thì tạm chấp nhận vậy.
Thời điểm đặc biệt, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Ít nhất đợi y phục khô rồi, nàng vẫn còn có cái để thay.
Phơi y phục xong, Ngụy Xu Ngu vốn định nhổ bớt cỏ dại trong sân.
Nhưng nghĩ lại cái bụng vẫn còn đói meo của mình, nàng lập tức bỏ ý định ấy.
Thôi, để dành chút sức còn hơn.
Có sức rồi tính tiếp.
Cho nên nàng lại ngồi xuống bậc thềm phơi nắng.
Về phần tại sao nàng thích ngồi ở bậc thềm như vậy...
Đơn giản là nơi này có nắng, ngồi rất ấm áp.
Còn trong phòng lúc nào cũng âm u lạnh lẽo, ở lâu làm người ta vô cùng khó chịu.
Ngụy Xu Ngu cũng từng suy đoán thử.
Có lẽ từng có không ít phi tần chết ở đây, âm khí quá nặng.
Nhưng nàng cũng chẳng để tâm.
Dù sao nàng là người của thế kỷ hai mươi mốt, vốn không tin mấy thứ thần thần quỷ quỷ này.
Đúng vậy.
Nàng không tin.
Cho dù bản thân đã chết đi sống lại, còn dính với hệ thống.
Nàng vẫn không tin trên đời có thứ hư vô mờ mịt gì đó.
Huống hồ nàng cũng chưa từng làm chuyện gì trái lương tâm.
Nếu có quỷ tìm tới cửa thật, vậy thì chắc chắn là con quỷ ấy tìm nhầm người rồi.
Ánh nắng buổi chiều chiếu lên người vô cùng ấm áp.
Nếu lúc này được ăn no sau đó nằm phơi nắng thì càng tuyệt vời.
Đáng tiếc bụng nàng vẫn trống rỗng.
Lại chờ thêm khoảng nửa canh giờ nữa, vẫn không thấy bóng dáng Vương Thiết Trụ đâu.