Ngụy Xu Ngu nhíu mày lẩm bẩm: “Không phải là không tới nữa đấy chứ?”
Nhưng rất nhanh nàng đã tự bác bỏ suy nghĩ ấy.
Nếu hệ thống nói Vương Thiết Trụ đáng tin, vậy thì chắc là sẽ không lấy chuyện này ra đùa với nàng.
Dù sao nàng chết đói cũng chẳng có lợi gì cho nó.
Thế là nàng tiếp tục chờ.
Lần chờ này, kéo dài đến tận lúc trăng lên.
Đói quá, nàng lại phải hái thêm hai quả hồng ăn lót dạ, miễn cưỡng chống đỡ qua cơn đói.
Chỉ là ăn quá nhiều hồng sống vừa chát vừa lạnh, bụng nàng bắt đầu đau âm ỉ.
Trước mắt cũng dần tối sầm.
Nàng mơ mơ màng màng, không biết là ngủ thiếp đi hay ngất xỉu nữa.
Mãi đến cuối giờ Tuất, Ngụy Xu Ngu mới mơ hồ nhìn thấy bóng người ngoài cửa.
Tinh thần nàng lập tức tỉnh táo hẳn.
Thân hình to lớn như khúc sắt kia... đúng là Vương Thiết Trụ.
“Ngu mỹ nhân, thuộc hạ mang đồ ăn tới rồi, người có ở trong đó không?”
Vương Thiết Trụ hạ giọng nói nhỏ, vội vàng giải thích: “Xin lỗi vì tới trễ. Trong cung cấm vệ nghiêm ngặt, thị vệ không được tùy ý đi lại. Thuộc hạ phải đợi tới lúc đổi ca, còn vòng qua ba lượt mới dám tới đây...”
Là giọng của Vương Thiết Trụ.
Ngụy Xu Ngu khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng hiểu tại sao phải chờ lâu như vậy. Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì nàng cũng có thể lý giải được sự khó xử trong đó.
Ngụy Xu Ngu ngồi dậy, trước mắt chợt sáng lên.
Nàng chớp mắt mấy cái sau đó ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy trên bàn đã được thắp một ngọn đèn dầu cây trẩu leo lét, soi sáng căn phòng nhỏ hẹp này.
“Vương thập trưởng, cảm ơn ngươi.”
Ngụy Xu Ngu vừa lên tiếng cảm tạ vừa đi về phía cái bàn, lúc này mới phát hiện trên bàn đặt hai cái bánh màn thầu ngũ cốc chắc nịch cùng với một bình nước.
Nước bọt trong miệng nàng lập tức tiết ra, Ngụy Xu Ngu nuốt nước bọt một cái.
“Ngu mỹ nhân, người đừng gọi thuộc hạ là Vương thập trưởng nữa, cứ gọi thuộc hạ Thiết Trụ là được.”
Vương Thiết Trụ chất phác nói, đồng thời đưa màn thầu tới trước mặt nàng.
“Ngu mỹ nhân, người mau ăn đi.”
Có lẽ thấy Ngụy Xu Ngu cứ nhìn chằm chằm màn thầu ngũ cốc, hắn ta tưởng nàng ghét bỏ, bèn vội vàng bổ sung: “Còn nữa, Ngu mỹ nhân, thuộc hạ đoán người đã lâu chưa ăn gì. Người bị đói quá lâu không thể vừa ăn đã dùng lương thực tinh tế được, bằng không rất dễ chết người.”
Sợ nàng không tin, hắn ta lại tiếp tục giải thích: “Hồi nhỏ quê ta gặp lũ lụt, có người bị đói lâu ngày, sau đó được mấy cái màn thầu thì ăn ngấu nghiến, kết quả chết ngay tại chỗ. Khi đó có một vị đại phu đã nói như vậy. Nếu người muốn ăn thứ khác, chờ người thích nghi thêm hai ngày, thuộc hạ lại đi tìm thức ăn ngon hơn cho người?”
Vương Thiết Trụ dè dặt hỏi thử, nghe giọng điệu của hắn ta, dường như sợ nàng chê bai thật.
Ngụy Xu Ngu bật cười, lắc đầu.
“Ta biết mà.”
Nàng cũng từng nghe bạn cùng phòng nhắc tới những chuyện này.
Chỉ là lúc này nàng thật sự không còn chút sức lực nào nữa.
Nàng cầm lấy màn thầu, há miệng cắn mạnh một cái.
Màn thầu rất khô, nuốt xuống có chút nghẹn họng, nhưng Ngụy Xu Ngu vẫn ăn nhồm nhoàm. Nàng chỉ cảm thấy cái màn thầu ngũ cốc này còn ngon hơn bất cứ sơn hào hải vị nào mà nàng từng ăn trước kia.
Nàng nghĩ sau này mình sẽ không bao giờ dám lãng phí lương thực nữa.
Vương Thiết Trụ lại đưa bình nước tới. Ngụy Xu Ngu nhận lấy, uống một ngụm.
Cho tới khi ăn hết toàn bộ màn thầu ngũ cốc, Ngụy Xu Ngu mới dần hồi sức.
Mồ hôi lạnh trên người cũng đã rút đi không ít.
Thấy sắc mặt của nàng đã khá hơn, lúc này Vương Thiết Trụ mới tò mò hỏi: “Đúng rồi, Ngu mỹ nhân, sao người thoát chết được vậy? Thuộc hạ đã dò hỏi rất nhiều nơi, ai cũng nói người cắn lưỡi tự sát, còn bị Lưu Toàn ném xuống cái giếng ở ngoài cửa kia.”