Ngụy Xu Ngu nghỉ ngơi một lúc, cuối cùng đầu óc cũng không còn căng tức như trước, đã có thể suy nghĩ bình thường.
Đương nhiên nàng không thể nói với hắn ta mình là người xuyên không.
Nàng trầm giọng đáp: “Đúng là ta đã cắn lưỡi tự sát, nhưng mạng lớn nên chưa chết. Sau đó cũng bị Lưu Toàn ném xuống cái giếng kia, là ta tự dùng xương người đào mấy cái hốc, bám chân vào rồi bò lên.”
Đến tận bây giờ, Ngụy Xu Ngu vẫn còn cảm thấy tim đập nhanh. Dưới đáy giếng toàn là xương trắng, cũng không biết đã chôn bao nhiêu nữ tử.
“Xương người?”
Vương Thiết Trụ thoáng kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã cảm thán: “Cái giếng đó cao như vậy, Ngu mỹ nhân còn có thể gặp nguy không loạn, nghĩ cách bò ra ngoài. Đại nạn không chết chắc chắn có hậu phúc, Ngu mỹ nhân nhất định là người có phúc.”
Ngụy Xu Ngu cười cười, không bình luận gì về lời hắn ta nói.
Nhưng lúc này nàng mới để ý đến cách xưng hô của hắn ta.
Ngu mỹ nhân… Ngu mỹ nhân…
Xưng hô này nghe rất quen tai.
À, nàng nhớ ra rồi.
Không phải là từ trong bài tuyệt bút từ của Nam Đường Hậu Chủ Lý Dục sao?
Khó trách nghe quen như vậy. Nhưng bị gọi là Ngu mỹ nhân, nàng lại không thích lắm.
Nàng không thích Lý Dục, không thích sự nhu nhược vô năng của hắn.
Dù trong lịch sử hắn là một từ nhân ưu tú hiếm có, nàng cũng vì thế mà không thích thơ từ của hắn.
Nàng nói với Vương Thiết Trụ: “Thiết Trụ, ngươi cũng đừng gọi ta là Ngu mỹ nhân nữa. Ngu mỹ nhân kia đã chết rồi, ngươi cứ gọi ta Ngụy cô nương là được.”
Vương Thiết Trụ vừa nghe vậy thì lập tức truy hỏi: “Ngụy cô nương, có phải người hận Bệ hạ không?”
Ngụy Xu Ngu nghe vậy thì sững sờ.
Hận sao?
Nàng và bạo quân không oán không thù, cũng chẳng nói được là hận hay không.
Nhưng nếu là nguyên chủ… vậy thì chưa chắc.
Ánh mắt của nàng xoay chuyển, nhìn về phía Vương Thiết Trụ, thử dò hỏi: “Nếu ta nói là hận, Thiết Trụ, ngươi định thế nào?”
Ngụy Xu Ngu chăm chú nhìn vào mắt đối phương, không bỏ sót bất kỳ biến hóa nào trên gương mặt kia.
Chỉ thấy hắn ta thoáng sửng sốt, sau đó trên mặt lại xuất hiện hận ý.
“Nếu người muốn báo thù Bệ hạ, thuộc hạ sẽ theo người. Nếu người không muốn báo thù, thuộc hạ sẽ nghĩ cách hộ tống người rời khỏi cung một cách an toàn.”
Ngụy Xu Ngu kinh ngạc.
Dù nàng đã biết lòng trung thành của Vương Thiết Trụ từ hệ thống, nhưng nhìn phản ứng này của hắn ta… chẳng lẽ bên trong còn có ẩn tình gì mà nàng không biết?
“Ngươi hận đương kim Hoàng đế?”
Vương Thiết Trụ im lặng.
Thấy hắn ta không muốn nói, Ngụy Xu Ngu cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ đáp lại câu hỏi trước đó của hắn: “Ta ghi nhận ý tốt của ngươi. Nhưng hiện tại ta vẫn chưa thể rời cung.”
“Chẳng lẽ Ngụy cô nương còn muốn báo thù Bệ hạ?”
Vương Thiết Trụ vội vàng truy hỏi, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
“Ngụy cô nương, thuộc hạ kiến nghị người nên mau chóng rời khỏi cung. Dù lãnh cung này rất yên tĩnh, nhưng cũng không phải nơi không có người lui tới. Hiện giờ trong mắt Bệ hạ và những người khác thì người đã chết, cho nên bọn họ mới không tiếp tục điều tra sâu hơn.”
“Nhưng nếu để người khác biết người còn sống, chỉ sợ sẽ không còn an toàn nữa.”
Từ lời của Vương Thiết Trụ, Ngụy Xu Ngu càng xác nhận suy đoán trước đó của mình.
Đó là trong mắt người ngoài, nàng đã chết.
Bạo quân vì hoài nghi nguyên chủ là mật thám do các vương gia phái tới nên mới không điều tra tiếp nữa.
Còn rốt cuộc là không điều tra nữa hay chỉ là Vương Thiết Trụ không biết thì không ai nói rõ được.
Ngụy Xu Ngu cầm cái bánh màn thầu còn lại lên tiếp tục ăn, vừa ăn vừa đưa tay mò vào trong tay áo.
“Ta biết. Nhưng hiện tại ta vẫn chưa thể ra ngoài, ta còn nhiệm vụ phải hoàn thành.”
Ngụy Xu Ngu không hề che giấu việc bản thân có nhiệm vụ.
Nàng làm vậy chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận tin đồn nàng là mật thám của vương gia nào đó.
Nàng cũng muốn xem phản ứng của Vương Thiết Trụ thế nào.
Nàng nhìn hắn ta, thấy đối phương nghiến răng một cái, giống như đã hạ quyết tâm gì đó. Hắn ta ôm quyền, quỳ một gối xuống đất.
“Ngụy cô nương, mạng này của Vương Thiết Trụ là do người cứu, từ nhỏ phụ thân của ta đã dạy, ân cứu mạng phải lấy dũng tuyền báo đáp. Sau này, nhiệm vụ của người cũng chính là nhiệm vụ của thuộc hạ. Người muốn làm gì, cứ phân phó thuộc hạ đi làm là được. Người chỉ là một nữ tử yếu đuối, e là sẽ rất nguy hiểm.”
“Đây là chuyện chỉ cần sơ sẩy một chút là mất đầu, ngươi không sợ sao?” Ngụy Xu Ngu tò mò hỏi.
Ai ngờ Vương Thiết Trụ lại tức giận nói: “Sợ cái gì chứ? Cửu tộc của ta cũng đã chết hết rồi, bị diệt cũng đã bị diệt sạch, bây giờ chỉ còn lại một mình ta. Mạng của ta là do cô nương cứu, đương nhiên thuộc về cô nương.”