Bùi Cương nán lại trong phòng Ngọc Kiều nửa canh giờ.
Vì nàng không thức khuya được nên đáng lẽ Bùi Cương phải đi từ sớm. Nhưng Ngọc Kiều biết dù ký ức của hắn có mơ hồ không rõ đến đâu thì vẫn luôn mềm lòng với nàng như trước, thế nên nàng bèn giở trò ăn vạ, kéo tay áo hắn đáng thương hỏi hắn không thể ở lại thêm một lát sao?
Chiêu này dùng đến lần thứ ba mới bị hắn đáp lại một câu: "Đêm khuya rồi, nàng nên nghỉ ngơi đi, lần sau ta lại đến thăm nàng."
Bùi Cương đi rồi, Ngọc Kiều vẫn nằm trên giường cười ngốc nghếch một lúc lâu mới chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, mọi người đều nhận ra Ngọc Kiều có chút khác biệt.
Ngọc Kiều và mẫu thân hóng mát trong đình, cứ nghĩ đến những lời Bùi Cương nói với mình đêm qua là khóe môi lại bất giác cong lên.
Thấy nữ nhi vừa xoa bụng vừa cười ngốc nghếch, Ngọc phu nhân có chút nghi hoặc nhìn tỳ nữ bên cạnh Ngọc Kiều, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư nhà các ngươi sao thế?"
Thanh Cúc cũng mù mờ lắc đầu. Hôm qua tiểu thư còn vì chuyện nàng ta nhắc đến cô gia mà buồn bã cả ngày, sao hôm nay lại vui vẻ trở lại nhanh thế này?
Ngọc phu nhân có chút lo lắng nhìn nữ nhi đang cười ngốc nghếch bên cạnh, cân nhắc một chút mới hỏi: "Kiều Nhi có chuyện gì vui sao?"
Nghe mẫu thân gọi, Ngọc Kiều mới hoàn hồn, hơi ngơ ngác nhìn mẫu thân: "Mẫu thân vừa nói gì ạ?"
Ngọc phu nhân hỏi lại: "Từ lúc ăn sáng đến giờ, trên mặt con lúc nào cũng nở nụ cười, gặp chuyện gì vui thế?"
Hôm qua bà còn vì nữ nhi vui vẻ hơn nhiều mà yên tâm phần nào, nhưng giờ lại không thể không lo lắng. Bà và trượng phu đều biết cách duy nhất để nữ nhi trở lại vẻ vui tươi như trước là tìm Bùi Cương về.
Nhưng hiện tại đến nửa điểm tin tức của Bùi Cương cũng không có, mà con bé lại vui vẻ như vậy, quả thực khiến người ta lo lắng.
Chẳng lẽ là hồi quang phản chiếu? Trước vui vẻ, sau cực bi?
Ngọc Kiều phe phẩy chiếc quạt tròn nhỏ, lắc đầu: "Không có gì ạ, chỉ là thấy hôm nay tâm trạng tốt hơn nhiều... Mẫu thân ở trong phủ có chán không, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo nhé?"
Tâm trạng khác rồi, tự nhiên cũng không ngồi yên được nữa.
"Nếu con muốn ra ngoài, mẫu thân sẽ đi cùng con." Trước đây nữ nhi toàn ru rú trong nhà chẳng muốn đi đâu, giờ lại chủ động đòi ra ngoài đi dạo, sao bà có thể không lo lắng cho được?
Tháng tám là mùa hoa sen nở rộ nhất, mà hoa sen ở Vũ Châu nổi tiếng là rất đẹp.
Vào thời điểm này thường có rất nhiều nữ quyến của các quan lại quyền quý sẽ đến hồ sen Vũ Châu ngắm hoa và các nữ quyến đều tụ tập trên lầu các cạnh hồ sen để ngắm hoa trò chuyện. Gọi một ấm trà thơm, vài đĩa điểm tâm tinh xảo, vô cùng nhàn nhã thoải mái.
Chi phí ở lầu sen không phải người dân bình thường nào cũng kham nổi, hơn nữa tầng ba chỉ tiếp khách nữ, nên khi Ngọc Kiều và mẫu thân lên tầng ba thì trên lầu chỉ lác đác vài người.
Hai người tìm một chỗ ngồi có tầm nhìn khá tốt cạnh lan can.
Ngồi được một lúc thì có tiếng nữ nhân khá ồn ào truyền đến từ cầu thang, dường như có ba bốn người.