Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 73.2

Trước Sau

break

Sau đó họ lên tầng ba, tiểu thư cộng thêm tỳ nữ đi cùng tổng cộng tám người. Ban đầu Ngọc Kiều cũng không để ý, nhưng bọn họ lại dừng lại trước bàn của Ngọc Kiều và Ngọc phu nhân.

Hai người nghi hoặc nhìn bọn họ, Ngọc phu nhân hỏi: "Mấy vị cô nương có việc gì sao?"

Một tỳ nữ hất cằm nói với hai người: "Đây là chỗ của phu nhân nhà ta, các người tự tìm chỗ khác đi."

Phu nhân trong miệng tỳ nữ, có lẽ là nữ tử mặc y phục màu vàng đang được vây quanh ở giữa, dung mạo thanh tú nhưng mang theo vài phần kiêu ngạo. 

Bụng nữ tử đó cũng nhô lên, to hơn bụng Ngọc Kiều một chút.

Khi nhìn thấy nữ tử áo vàng, Ngọc Kiều hơi sững sờ, bỗng thấy có chút quen mắt.

Nhưng quen mắt hay không không phải trọng điểm, trọng điểm là đang uống trà bỗng nhiên có mấy người xuất hiện nói chiếm chỗ của bọn họ, quả thực khiến người ta bực mình.

Tuy tính tình Ngọc Kiều đã dịu bớt lại đôi phần nhiều nhưng không phải là không biết tức giận. Với tình huống hiện tại, chỉ có kẻ nhu nhược mới không nói một lời mà lủi thủi nhường bàn.

Giọng Ngọc Kiều nhàn nhạt: "Nhưng vừa nãy tiểu nhị không nói chỗ này có người đặt rồi, hơn nữa..." Nàng liếc nhìn mặt bàn, rồi lại nhìn bọn họ: "Hơn nữa trên bàn cũng không khắc tên các người."

Nghe Ngọc Kiều nói vậy, sắc mặt mấy người đều hơi đổi. Nữ tử áo vàng kia càng nhướng mày, ánh mắt nhìn Ngọc Kiều thêm vài phần mất kiên nhẫn.

Tỳ nữ quát lớn: "Các người có biết phu nhân nhà ta là ai không, nếu các người đắc tội với phu nhân nhà ta, nhất định sẽ khiến các người gánh chịu hậu quả nặng nề."

Phụ thân Ngọc Kiều là phú hộ đứng đầu Hoài Châu, nhưng Ngọc Kiều cũng chỉ kiêu ngạo ở nhà, ra ngoài chưa từng ỷ thế hiếp người như vậy. Dù sao Ngọc Kiều cũng rất hiểu núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, biết đâu một lần ỷ thế hiếp người lại ức hiếp nhầm người không nên ức hiếp.

Trước đây ở nhà còn ức hiếp nhầm Bùi Cương, đó là một bài học nên Ngọc Kiều đã ngoan ngoãn hơn rồi.

Hiện tại không phải nàng ức hiếp người khác, nhưng tỳ nữ kia có thể hống hách nói ra những lời như vậy, hơn nữa nữ tử áo vàng tuy ăn mặc thanh nhã nhưng có thể thấy mọi món đồ trang sức trên người nàng ta đều vô cùng tinh xảo.

Ngọc Kiều nhận ra, gấm vóc trên người nữ tử áo vàng là cống phẩm. Trước đây triều đình cũng ban thưởng lấy lệ một số thứ cho Ngọc gia, trong đó có loại gấm vóc thêu tinh xảo như vậy. Kiểu thêu này, có lẽ chỉ có tú nương trong cung mới thêu được.

Nhìn như vậy, lai lịch của nữ tử áo vàng này chắc chắn không nhỏ.

Ngọc gia tạm thời được triều đình che chở nhưng cũng không thể đối đầu trực diện với quan lại, huống hồ rồng mạnh không ép được rắn độc địa phương, những người này rất có thể là người nhà quan lại ở Vũ Châu.

Ngọc phu nhân rõ ràng cũng nghĩ đến điều này, bèn nói với Ngọc Kiều: "Kiều Nhi, chúng ta đổi chỗ khác đi."

Ngọc Kiều đến Vũ Châu chỉ để ở gần Bùi Cương hơn, không muốn sinh thêm rắc rối gây phiền phức cho hắn nên nàng đứng dậy, để Tang Tang dìu rời khỏi bàn.

Có một cô nương khoảng mười bốn mười lăm tuổi có lẽ vì muốn lấy lòng nữ tử áo vàng nên buông một câu: "Tẩu tẩu đừng để loại người này làm ảnh hưởng tâm trạng."

Loại người này…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương