Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 73.3

Trước Sau

break

Bước chân Ngọc Kiều khựng lại, quay người nhìn bọn họ.

Cô nương kia thấy nàng nhìn sang bèn hất cằm trừng lại, giọng điệu không thiện chí: "Nhìn cái gì mà nhìn, nói ngươi đấy."

Rõ ràng là một thiên kim tiểu thư được chiều chuộng sinh hư.

Nữ tử áo vàng kéo tay nàng ta, nhẹ giọng nói: "Tú Uyển, ngươi cũng đừng vì người không đáng mà tức giận."

Từ đầu đến cuối nữ tử áo vàng chỉ nói đúng một câu này, cứ như thể tỳ nữ hống hách vừa nãy không liên quan gì đến nàng ta vậy.

Ngọc Kiều thầm tự nhủ, nàng cũng không thể vì loại người này mà tức giận, cứ coi như bị chó hoang ven đường sủa hai tiếng cho xong.

Ngồi xuống một góc khác, Ngọc Kiều có chút bực bội bĩu môi. Ngọc phu nhân dù sao cũng hiểu biết nhiều hơn, bèn khuyên nàng: "Đừng so đo với bọn họ, cứ ỷ thế hiếp người thế này, sớm muộn gì cũng ức hiếp nhầm người có quyền thế lớn hơn bọn họ, đến lúc đó chắc chắn sẽ gặp họa."

Ngọc Kiều gật đầu, nàng chỉ hơi tức giận thôi chứ cũng không định thực sự so đo với bọn họ.

Khóe mắt liếc nhìn nữ tử áo vàng, nàng cứ cảm thấy là đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời không nhớ ra được.

Lúc này bàn bên kia đã dọn dẹp xong, mọi người cũng ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.

Vì ngồi gần, bọn họ cũng không cố ý hạ giọng nên nói gì cũng nghe thấy hết. Ngọc Kiều hoàn toàn không có hứng thú với những chuyện bọn họ nói, nhưng khi nghe bọn họ nhắc đến Ninh Viễn tướng quân, nàng lập tức hứng thú.

Bưng chén nước ấm lên nhấp một ngụm nhỏ, tai lại vểnh lên.

"Hôm đó Ninh Viễn tướng quân đến tìm phụ thân ta, ta lén nhìn một cái, dáng vẻ của ngài ấy vô cùng oai phong, dung mạo càng tuấn tú đến mức khiến người ta không rời mắt được. Đẹp trai thì chớ, ngay cả giọng nói cũng vô cùng êm tai."

Người nói là Tú Uyển, người gọi nữ tử áo vàng là tẩu tẩu.

Một người khác vô cùng kích động: "Ngươi còn nói chuyện với ngài ấy nữa cơ à?"

Nữ tử áo tím cúi đầu, có chút e thẹn nói: "Phụ thân ta có ý vun vén, nên hôm đó ta đã nói chuyện với ngài ấy mấy câu."

Nghe vậy, Ngọc Kiều bất giác nắm chặt chén nước trong tay.

Nữ tử áo vàng tiếp tục nhẹ giọng nói: "Nghe nói Ninh Viễn tướng quân vẫn chưa lập thất, trước đó Bách Lý phu nhân đã muốn chọn thê tử cho ngài ấy, mà Tú Uyển ngươi thân là đích nữ của Vũ Châu Thứ sử, nếu sánh đôi cùng Ninh Viễn tướng quân thì quả là môn đăng hộ đối."

Nghe những lời bọn họ nói, trong lòng Ngọc Kiều bỗng nghẹn lại.

Nàng tin Bùi Cương sẽ không lấy người khác, nhưng nghe những lời bọn họ nói, lại thấy thân phận của nàng và Bùi Cương không xứng đôi, trong lòng bỗng tức giận, ngay cả nhã hứng tiếp tục ngắm hoa sen cũng tan biến hết.

Đặt mạnh chén nước xuống, nàng nói với mẫu thân: "Mẫu thân, chúng ta về thôi."

Tuy tin Bùi Cương, nhưng lúc này nàng vẫn muốn vô cớ gây sự túm cổ áo hắn ép hỏi xem Tú Uyển này là thế nào!

Ngọc phu nhân tưởng nàng vì chuyện bị đuổi vừa nãy mà tức giận, chỉ đáp một tiếng: "Vậy thì về thôi."

Bên kia, Bùi Cương đang cau mày xử lý công vụ trong doanh trại, hoàn toàn không biết tiểu kiều nương đêm qua còn ôm cổ hắn, lúc này lại tức giận muốn túm cổ áo hắn.

Bách Lý Hàn từ ngoài trướng bước vào, thấy hắn cau mày chặt bèn hỏi: "Huynh trưởng gặp khó khăn gì sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương