Thanh Cúc và Tang Tang còn chưa kịp phản ứng trước những thông tin kinh người này thì đã bị khí thế mạnh mẽ của Bách Lý Hàn làm cho khiếp sợ. Khi thấy động tác cứa cổ của nàng, sắc mặt cả hai lập tức trắng bệch.
Ngay cả lòng dạ Ngọc Kiều cũng bị sự lạnh lùng của Bách Lý Hàn làm cho thấp thỏm, vội kéo tay áo tiểu cô, nhỏ giọng nói: "Muội đừng dọa bọn họ, bọn họ biết chừng mực mà."
Hai tỳ nữ này rất hiểu chuyện, chỉ cần nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc là biết phải làm thế nào.
Bách Lý Hàn liếc nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của tiểu tẩu tử, thầm cân nhắc. Chắc là sát khí của mình quá nặng, dọa tiểu tẩu tử sợ rồi, thế nên nàng cũng thu liễm bớt sự sắc bén.
"Đương nhiên. Các ngươi không nói, ta cũng sẽ không làm gì các ngươi, hiểu chưa?"
Tang Tang và Thanh Cúc cũng không biết có phản ứng kịp lời Bách Lý Hàn nói không, vội gật đầu như giã tỏi.
"Ngày mai đến phủ Thứ sử gặp cô gia mất tích đã lâu của các ngươi, cũng không được để lộ nửa điểm bất thường. Được rồi, các ngươi có thể ra ngoài."
Hai tỳ nữ vội vàng ra khỏi phòng.
Trên mặt Ngọc Kiều lộ vẻ lo lắng, thầm nghĩ hai người bọn họ chắc không bị dọa sợ phát khiếp đâu nhỉ?
Bên kia, Thanh Cúc và Tang Tang ra khỏi phòng, sắc mặt trắng bệch, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Thanh Cúc: "Vừa nãy dọa ta chết khiếp, Hàn cô nương vừa nãy nói gì cơ?"
Tang Tang thở hổn hển vài hơi, cẩn thận nhớ lại. Dường như nghĩ ra điều gì, nàng ấy giật mình, đồng tử cũng co rụt lại.
Sau đó Thanh Cúc dường như cũng phản ứng lại. Hai người nhìn nhau, đều lộ vẻ mặt khiếp sợ.
"Ngươi nói những lời Hàn cô nương nói đều là thật sao?" Tang Tang có chút không chắc chắn hỏi.
Thanh Cúc: "Ta thấy giống lắm, ngươi xem tính cách của Hàn cô nương kìa, lạnh lùng như băng, không nói lời nào chỉ liếc nhìn một cái cũng khiến người ta rùng mình, giống hệt cô gia nhà chúng ta."
Tang Tang gật đầu: "Ta nhìn cũng thấy giống, hơn nữa mấy ngày nay tiểu thư cũng hay cười, tâm trạng cũng tốt lên, rất có thể là đã gặp cô gia rồi. Đã vậy chúng ta cứ làm theo lời Hàn cô nương đi, nếu thực sự gặp cô gia thì cứ coi như không quen biết."
...
Người ra ngoài rồi, Bách Lý Hàn nhìn Ngọc Kiều, hỏi: "Tiểu tẩu tử còn khó khăn gì nữa không?"
Ngọc Kiều ôm bụng, hơi rụt rè mà lắc đầu hai cái liên tiếp: "Không còn nữa."
Tuy nói tính cách hai huynh muội giống nhau. Nhưng ở chỗ Bùi Cương, Ngọc Kiều cảm thấy mình quả nhiên là cậy được hắn cưng chiều nên mới không sợ hãi, hoàn toàn không thấy hắn đáng sợ chút nào...
Còn khí thế của tiểu cô thì không phải dạng vừa, lại thêm vừa trải qua cảnh tiểu cô đe dọa người khác, Ngọc Kiều lập tức cảm thấy tiểu cô có chút đáng sợ!
...
Đêm mưa to đó. Bùi Cương dầm mưa một trận không bị cảm lạnh, nhưng Ngọc phu nhân lại bị cảm lạnh. Sợ lây bệnh cho nữ nhi nên bà không cho nàng đến thăm.
Vì thế Ngọc Kiều cũng giấu nhẹm chuyện tiệc mừng thọ của lão thái quân phủ Thứ sử.
Tuy có mang theo hộ vệ đi cùng nhưng không thể vào phủ Thứ sử, chỉ có thể đợi bên ngoài. Ngọc Kiều đành dẫn theo ba tỳ nữ vào trong.
Lần lượt là Tang Tang, Thanh Cúc và Bách Lý Hàn.
Thân phận của Bách Lý Hàn có chút khó xử, cũng chỉ có thể lấy thân phận tỳ nữ để đưa vào.
Trước khi khai tiệc, nghe nói nữ quyến đều đến hậu viện vấn an lão thái quân, Ngọc Kiều bèn bảo người dẫn đường đến đó.
Nàng biết người già thường hay ăn chay niệm Phật nên đã tặng một bức tranh thêu Quan Âm treo tường.
Đến hậu viện đã thấy vô cùng náo nhiệt. Có lẽ có người nhận ra Ngọc Kiều, khi nàng xuất hiện, lập tức có người chỉ trỏ, sau đó thì thầm to nhỏ.