Danh tiếng của Ngọc Kiều ở Hoài Châu không được tốt lắm, nhưng sau khi Ngọc gia làm việc thiện, những lời khó nghe đó mới dần biến mất. Sau đó lại có những lời đồn đại mới, chủ yếu là vì cô gia Ngọc gia mất tích, nàng lại tình cờ mang thai vào lúc này.
Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Nhưng Ngọc Kiều cũng không phải loại người nghe người khác nói vài câu khó nghe là đòi sống đòi chết, nàng phớt lờ những lời bọn họ nói, đi thẳng vào trong sảnh.
Vào đến sảnh lớn, Ngọc Kiều gặp lại bốn nữ tử hôm nọ ở lầu sen.
Một người là thiên kim Thứ sử, một người là tức phụ Thứ sử, Ngọc Kiều cũng đã đoán trước sẽ gặp bọn họ, chỉ là hôm đó cũng không xảy ra tranh chấp gì nên nàng nghĩ bọn họ chắc cũng không để bụng.
Ai ngờ nàng lại đoán sai, thiên kim Thứ sử Tề Tú Uyển kia tính tình còn kiêu ngạo vô lý hơn cả nàng trước kia.
Ngọc Kiều rất dễ nhận ra, Tề Tú Uyển nhìn thấy nàng thì lộ vẻ kinh ngạc, sau khi nghe người khác nói rõ thân phận của nàng, trong mắt lập tức hiện lên vẻ khinh miệt nồng đậm.
Vấn an lão thái quân xong xuôi, bà ta lại khách sáo nói với nàng vài câu, Ngọc Kiều lập tức ra khỏi viện, định lát nữa khai tiệc ngồi một lát rồi về.
Ra khỏi sảnh, Ngọc Kiều tìm một chỗ vắng người đứng, sau đó hỏi tiểu cô bên cạnh: "Phu quân có đến không?"
Bách Lý Hàn liếc nhìn những người xung quanh, phát hiện bọn họ đều dùng ánh mắt dò xét nhìn tiểu tẩu tử, không trả lời câu hỏi của nàng mà cau mày nói: "Bọn họ hình như đang nói cô gia Ngọc gia vì không chịu nổi tính khí kiêu ngạo của tiểu thư Ngọc gia nên đã cuỗm tiền bỏ trốn?"
Nghe vậy, Ngọc Kiều nhỏ giọng nói với nàng: "Đừng để ý những lời bọn họ nói, trước đây lúc phu quân mất tích, còn có những lời khó nghe hơn thế này nhiều."
Tuy không phải thính giác của ai cũng tốt như Bùi Cương, nhưng người luyện võ thính giác vốn nhạy bén, hơn nữa giọng bọn họ cũng hơi lớn, Bách Lý Hàn nghe rất rõ, lông mày càng nhíu chặt hơn.
"Bọn họ còn nói bé con trong bụng tiểu thư Ngọc gia, chưa chắc đã là..."
Ngọc Kiều vội giải thích: "Đương nhiên là phải rồi."
Bách Lý Hàn gật đầu: "Ta không nghi ngờ gì cả, chỉ là những lời đồn đại nhảm nhí này đều do huynh trưởng mất tích mà ra, là huynh trưởng làm liên lụy tiểu tẩu tử rồi."
Lúc này, Tề Tú Uyển và Thẩm Như Nguyệt từ trong sảnh bước ra.
Thấy Ngọc Kiều, Tề Tú Uyển liền mỉa mai: "Có những người thân phận thấp kém thì thôi đi, lại còn tìm một phu quân thân phận thấp hèn, ai ngờ phu quân thân phận thấp hèn lại bị tính khí tồi tệ của nàng ta dọa cho bỏ chạy. Người khác mà gặp phải chuyện xấu hổ này, không tìm cái cây cong để thắt cổ tự tử thì cũng ở lì trong nhà không dám ra ngoài, nhưng có người lại coi như không có chuyện gì xảy ra, da mặt đúng là dày thật."
Giọng nói hơi lớn, cứ như sợ Ngọc Kiều không nghe thấy vậy.
Ai cũng biết người Tề Tú Uyển ám chỉ trong lời nói là ai, nhất thời đều mang tâm lý xem kịch vui nhìn Ngọc Kiều, muốn xem nàng có giữ được thể diện không.
Sắc mặt Ngọc Kiều thản nhiên, dường như không để lời Tề Tú Uyển vào mắt.
Lại nói những lời Tề Tú Uyển nói, có thể thấy nàng ta không chỉ hẹp hòi mà còn là kẻ lắm mồm không có não.
Thiên kim nhà quan lớn, tu dưỡng cũng chỉ đến thế, nếu nàng so đo, chẳng phải sẽ giống Tề Tú Uyển sao?
Bách Lý Hàn khẽ nheo mắt, trong lòng tính toán xem sau này tính sổ thế nào. Người Bách Lý gia không dễ bị bắt nạt như vậy đâu.
Tề Tú Uyển đứng dưới hành lang hất cằm nhìn Ngọc Kiều trong sân với ánh mắt khiêu khích, trên mặt đầy vẻ khinh miệt coi thường.
Vũ Châu và Hoài Châu cách nhau không xa, nhan sắc của Ngọc Kiều không chỉ nổi tiếng ở Hoài Châu mà còn truyền đến tận Vũ Châu.
Mà Tề Tú Uyển từ nhỏ cũng là một mỹ nhân, kém Ngọc Kiều chưa đến một tuổi, khó tránh khỏi bị đem ra so sánh. Thiên kim Thứ sử cao ngạo sao có thể chịu đựng được chuyện người khác lấy một nữ nhi thương nhân ra so sánh với mình?