Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 77.4

Trước Sau

break

Từ lâu nàng ta đã ghi hận Ngọc Kiều, hôm nay chẳng qua là mượn cớ phát tiết thôi.

Tuy Ngọc Kiều không để tâm đến lời mỉa mai của nàng ta, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút không vui. Nàng nhỏ giọng nói chuyện phiếm với tiểu cô: "Trước đây ta luôn nghĩ mình đã đủ kiêu ngạo ngang ngược vô lý rồi, nhưng giờ xem ra, so với Tề tiểu thư này, ta xin bái phục."

Tề Tú Uyển thấy Ngọc Kiều dường như không bị ảnh hưởng gì, trong lòng có chút bực bội. Đang định nói thêm gì đó thì bị Thẩm Như Nguyệt bên cạnh cản lại.

Thẩm Như Nguyệt nhỏ giọng khuyên: "Hôm nay là đại thọ của lão thái quân, đừng so đo với những người này mà sinh chuyện."

Nghe tẩu tẩu nhà mình khuyên can, Tề Tú Uyển mới hừ lạnh một tiếng: "Ta mới không thèm so đo với loại người không ra gì."

Giọng nói này đương nhiên cũng không nhỏ, lọt vào tai Ngọc Kiều và Bách Lý Hàn.

Bách Lý Hàn lạnh lùng nói: "Tiểu tẩu tử cứ yên tâm, nỗi ấm ức tẩu chịu hôm nay, ngày khác ta sẽ đòi lại cho tẩu."

Ngọc Kiều nhớ lại vẻ tàn nhẫn của tiểu cô khi đe dọa Tang Tang và Thanh Cúc hôm nay, sợ Bách Lý Hàn thực sự đi bẻ tay bẻ chân người ta, sợ hãi vội kéo tay áo nàng, cười gượng khuyên: "Không cần đâu A Hàn, mấy lời này nghe xong thì thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào."

Bách Lý Hàn gật đầu. Nhìn thì có vẻ đồng ý, nhưng nàng là người nói một là một, trong lòng đã sớm có quyết định.

Lúc này từ ngoài viện bước vào một nam tử trẻ tuổi tuấn tú, đi về phía Thẩm Như Nguyệt.

Ban đầu Ngọc Kiều không để ý lắm liếc nhìn một cái. Cái liếc nhìn này đã nhìn rõ dung mạo nam tử, lại thêm lúc đứng cạnh Thẩm Như Nguyệt, trong đầu lóe lên một tia sáng, lập tức hiểu tại sao nàng lại thấy Thẩm Như Nguyệt quen mắt.

Bởi vì trong giấc mộng vào ngày Bùi Cương mất tích, có Thẩm Như Nguyệt và cả nam tử đứng cạnh nàng ta!

Vì trong mộng có vài hình ảnh lướt qua rất nhanh, hơn nữa cũng đã qua hơn nửa năm rồi, nên Ngọc Kiều mới nhớ không rõ.

Nàng lờ mờ nhớ trong mộng có một cảnh tượng thế này, Thẩm Như Nguyệt y phục xộc xệch ngã trong vũng máu ôm bụng đau đớn gào khóc, còn nam tử thì tức giận chĩa kiếm vào Bùi Cương, nói một câu ta và Bách Lý gia ngươi thế bất lưỡng lập, sau đó hình ảnh liền lướt qua.

Hình ảnh này lướt qua rất nhanh, hơn nữa trong mộng còn xen lẫn rất nhiều cảnh tượng máu me hơn cảnh này, cộng thêm lúc đó Bùi Cương lại mất tích, Ngọc Kiều đâu còn tâm trí đi suy đoán từng chi tiết trong mộng.

Nàng vỗ vỗ trán mình, thầm trách mình lại không nhớ ra chuyện này!

Đang định nhớ lại kỹ càng cảnh tượng đó thì có một tỳ nữ bước vào viện truyền lời, nói là Ninh Viễn tướng quân đến rồi.

Tề Tú Uyển bên kia nghe thấy Ninh Viễn tướng quân, mắt sáng rực lên, lập tức ném hết mọi tính toán ra sau đầu, xách váy chạy bước nhỏ ra ngoại viện.

Bách Lý Hàn thấy vậy, nhướng mày lộ vẻ nghi hoặc: "Tề tiểu thư kia thích huynh trưởng ta sao?"

Ngọc Kiều nghe tin Bùi Cương đến, lại nghe tiểu cô thắc mắc, đành tạm thời thu hồi tâm trí.

Nhìn bóng lưng chạy vội vã của Tề Tú Uyển, bĩu môi, nhỏ giọng đáp: "Chứ còn gì nữa, trước đây ở lầu sen ta tình cờ nghe bọn họ nói chuyện, nói phụ thân nàng ta có ý gả nàng ta cho Ninh Viễn tướng quân, còn nói Ninh Viễn tướng quân dường như cũng có ý với nàng ta."

Bùi Cương là người thế nào, Ngọc Kiều hiểu rất rõ, e là Tề tiểu thư này quá tự mình đa tình rồi. Nàng bỗng có chút nóng lòng muốn xem Bùi Cương làm mặt lạnh với Tề tiểu thư thế nào, và trong lúc không hay biết đã xả giận cho mình ra sao.

"Đi, chúng ta cũng ra phía trước xem sao. Biết đâu còn có thể cho phu quân một bất ngờ."

Bách Lý Hàn liếc nhìn vẻ mặt muốn xem kịch vui của tiểu tẩu tử thì đành im lặng.

Nàng thầm nghĩ bất ngờ thì chưa chắc, kinh hãi có khi nhiều hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương