Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 81.1: Thường ngày.

Trước Sau

break

Nghe đến danh xưng Ngô Tổng binh, Bùi Cương cảm thấy có chút quen tai, trong lòng cũng bất giác rùng mình.

Người này, chắc chắn trước đây hắn đã biết.

Cẩn thận nhớ lại, hắn quả thực nhớ ra vài chuyện.

Hình như trước Tết, lúc hắn và Ngọc Kiều từ Dung Thành về, đã gặp một nam nhân trước cổng Ngọc phủ. Nam nhân đó mặc y phục màu đỏ sẫm. Nhìn từ xa, ánh mắt hắn ta nhìn Ngọc Kiều mang theo sự kinh ngạc và nóng bỏng.

Ánh mắt đó, Bùi Cương nhớ rất rõ.

Sau đó dường như hắn và Ngọc Kiều ở trong một căn nhà nhỏ, hắn hỏi nàng tại sao lại sợ Ngô Tổng binh đến vậy.

Nhưng đến đây, những lời sau đó Bùi Cương không nhớ rõ lắm, chỉ lờ mờ nhớ nàng nói Ngô Duy cưỡng ép nàng làm thiếp... 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Bùi Cương sầm xuống. Bàn tay bất ngờ nắm chặt thành quyền, dường như muốn bóp nát thứ gì đó, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.

Phúc Toàn cẩn thận lén nhìn sắc mặt xanh mét của cô gia, trong lòng lại cân nhắc một chút.

Trước đây hắn ta thực sự lo lắng cô gia Ngọc gia sẽ đổi người, và hài tử của Bùi cô gia sẽ gọi người khác là phụ thân. Dù sao người đến cửa cầu thân không phải người bình thường, mà là Tổng binh Hoài Châu.

Nếu không phải năm ngoái Ngọc gia được Hoàng thượng khen ngợi, không chừng Ngô Tổng binh này thực sự sẽ ỷ thế ép tiểu thư tái giá.

Nhưng giờ thì tốt rồi, cô gia không chỉ trở về, mà còn lột xác thành Ninh Viễn tướng quân. Tuy chức quan thấp hơn Ngô Tổng binh, nhưng người ta là đích tử của Trấn Quốc Đại tướng quân, lại còn là người tâm phúc của Hoàng thượng, Ngô Tổng binh lấy đâu ra mặt mũi mà dám tranh giành tiểu thư với cô gia?

Dù sao cũng đã khai ra rồi, chi bằng khai cho trót!

Hạ quyết tâm, Phúc Toàn lại đổ thêm dầu vào lửa: "Nhưng cô gia yên tâm, cho dù Ngô Tổng binh kia có đến cửa ba lần bảy lượt, dây dưa với tiểu thư hết lần này tới lần khác, tặng quà cho tiểu thư nhiều vô kể, tiểu thư cũng không thèm liếc nhìn một cái."

Nghe Phúc Toàn nói vậy, đôi mắt đen láy của Bùi Cương lập tức trở nên sâu thẳm và sắc lạnh, tỏa ra hàn ý.

Giọng nói lạnh lùng: "Chuyện này ta biết rồi. Lần sau nếu ta không có nhà, có chuyện gì liên quan đến tiểu thư, ngươi cứ nói với ta."

Phúc Toàn vội gật đầu: "Tiểu nhân hiểu rồi!"

Lại nói Ngọc Kiều tắm rửa về phòng, ngồi trước bàn trang điểm chải tóc, còn Thanh Cúc và Tang Tang thì thay chăn ga gối đệm.

Có lẽ vì không cần phải giữ bí mật nữa nên hai người này cũng thoải mái hơn nhiều.

Hơn nữa ai cũng nói cô gia về là chuyện đại hỷ, phải thay ga trải giường màu sắc rực rỡ để lấy may. Không biết hai người tìm đâu ra một bộ ga trải giường màu đỏ rực rỡ trải lên giường giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.

Ngọc Kiều vừa chải tóc vừa nhìn hai người hăng hái như vậy, bèn lẩm bẩm: "Có phải thành thân đâu, đâu cần thiết phải trải ga giường màu đỏ."

Thanh Cúc vừa trải giường vừa cười nói: "Tiểu thư và cô gia xa nhau lâu như vậy, đêm đầu tiên cô gia về ngủ, chắc chắn phải vui vẻ rực rỡ để lấy may chứ ạ."

Nghe Thanh Cúc nói vậy, Ngọc Kiều hơi chột dạ mím môi.

Thấy hai người đang hăng hái, Ngọc Kiều cũng không nỡ nói cho bọn họ biết sự thật. Đêm nay đâu còn là đêm đầu tiên nữa, Bùi Cương đã ngủ trên chiếc giường này hơn nửa đêm từ hai hôm trước rồi.

Tang Tang tươi cười hùa theo: "Người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, tiểu thư và cô gia lâu ngày không gặp, chẳng phải tương đương với đại hôn lần hai sao."

Nghe vậy, Ngọc Kiều nhớ lại đêm đại hôn, mặt hơi ửng đỏ, lặng lẽ quay người tiếp tục chải tóc.

Lúc này giường đã trải xong, Bùi Cương cũng vừa vặn về phòng, hai tỳ nữ rất hiểu chuyện lui ra ngoài.

Bùi Cương đi đến sau lưng nàng, cầm lấy lược chải tóc cho nàng, hỏi: "Trước đây ta có từng chải tóc cho nàng thế này không?"

Mái tóc trong tay mềm mại, khiến người ta yêu thích không buông.

Bùi Cương nghĩ, trước đây chắc chắn hắn đã từng chải rồi.

"Đâu chỉ chải tóc, trời lạnh chàng còn rửa chân cho ta, còn..." Lời nói hơi khựng lại, nàng quay người ngẩng đầu nhìn hắn: "Sau này chàng còn rửa chân cho ta nữa không?"

Bùi Cương cúi đầu, ánh mắt rơi vào đôi chân đang đi guốc gỗ của nàng. Những ngón chân thò ra khỏi guốc gỗ vừa tròn vừa trắng, có lẽ vì bị nhìn chằm chằm nên hơi co lại, vô cùng đáng yêu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương