Cho dù có quên đi một số chuyện, nhưng chung quy chính mình mới là người hiểu mình nhất.
Bùi Cương lại nghĩ, trước đây chắc chắn hắn không chỉ rửa chân thôi đâu.
Ngọc Kiều bị hắn nhìn đến ngại ngùng, nũng nịu nói: "Đừng nhìn nữa."
Thu hồi ánh mắt có phần sâu thẳm, hắn cúi người, thì thầm bên tai nàng: "Nếu bây giờ nàng muốn rửa, ta sẽ bảo người bưng nước vào."
Giọng nói trầm thấp lọt vào tai, không hiểu sao lại sinh ra vài phần xấu hổ, má hơi nóng lên, nàng lắc đầu: "Ta tắm rồi, không phiền nữa."
Khóe môi Bùi Cương khẽ nhếch lên, sau đó cúi người bế ngang nàng lên.
"Nếu không rửa thì đi ngủ thôi."
Bế nàng đến bên giường, liếc nhìn chiếc giường rực rỡ.
Ngọc Kiều vội giải thích: "Tang Tang bọn họ nói đêm đầu tiên chàng về, nên trang trí cho rực rỡ một chút." Ngập ngừng một chút, nàng bổ sung: "Ta không nói với bọn họ là chàng đã về từ lâu rồi, chàng cũng không được nói đâu đấy."
"Đương nhiên ta sẽ không nói." Nói rồi hắn đặt nàng xuống giường, cởi giày cho nàng, ánh mắt lại nán lại trên đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng thêm một lúc.
Sau đó hắn cũng cởi giày lên giường.
Ngọc Kiều bị hắn nhìn đến ngại ngùng, bèn nằm quay mặt vào trong.
Bùi Cương lên giường, ôm nàng từ phía sau: "Vẫn đang nghĩ chuyện tối nay sao?"
Ngọc Kiều "Ừm" một tiếng, kéo bàn tay hắn vào tay mình, nghịch những vết chai sần trong lòng bàn tay hắn, sau đó nói: "Cho dù vừa nãy mọi người tránh mặt ta nói chuyện, ta cũng lờ mờ đoán ra là Thẩm Như Nguyệt tự ra tay tàn nhẫn với mình."
Bùi Cương trầm giọng nói: "Đúng vậy, sau này người của phủ Thứ sử đến, nàng tránh mặt đi."
Ngọc Kiều im lặng một lát, năm ngón tay mềm mại đan vào ngón tay hắn, hỏi: "Chàng không hỏi ta tại sao lại biết trước Thẩm Như Nguyệt sẽ tính kế chàng sao?"
Bùi Cương mặc cho nàng chọc, nắn, nắm tay mình, nói tiếp: "Ta lờ mờ có ấn tượng, hình như nàng từng nói với ta, còn nhắc đến Ngô Tổng binh ở Hoài Châu nữa."
Nghe đến Ngô Duy, cơ thể Ngọc Kiều hơi cứng lại.
Bùi Cương cảm nhận được cơ thể nàng cứng lại, ánh mắt hơi tối đi: "Vừa nãy Phúc Toàn nói với ta, tên Tổng binh đó đến cửa cầu thân, muốn cưới nàng làm bình thê."
Nghe hắn nhắc đến chuyện này, Ngọc Kiều lập tức thấy tủi thân: "Hắn ta đúng là tên khốn nạn, nếu không phải trước đó Hoàng thượng đã khen ngợi, lúc chàng về không chừng ta đã bị hắn ta ép gả thật rồi."
Nói rồi hốc mắt nàng cũng đỏ hoe.
Thực ra lúc nghe Ngô Duy đến cửa đòi cưới nàng làm bình thê, nàng rất sợ. Lúc đó nàng nghĩ, nếu Ngô Duy ép nàng, nàng sẽ rời khỏi Hoài Châu, tìm một nơi trốn đi.
Nhưng phụ thân không tiếc trở mặt với hắn ta, kiên quyết không đồng ý. Sau đó Ngô Duy cũng không thể tùy tiện động đến Ngọc gia, đành phải giả vờ giả vịt, không tặng quà thì cũng đến thăm hỏi.
Nghe Ngọc Kiều nói vậy, sắc mặt Bùi Cương lập tức u ám tột độ, giọng nói lạnh lẽo: "Nếu hắn ta dám, ta nhất định sẽ chém đầu hắn ta!"
Ngọc Kiều vốn đang tủi thân, bị sự lạnh lẽo của hắn làm cho sững sờ, sau đó vội đặt tay lên cánh tay hắn vỗ nhẹ: "Chàng bình tĩnh lại đi, đừng làm tiểu hài tử trong bụng sợ."
Ngẫm nghĩ một chút, Ngọc Kiều mới nói với hắn: "Lần này tại sao ta lại biết Thẩm Như Nguyệt hãm hại chàng, lý do trước đây ta đã nói với chàng rồi..."
Ngọc Kiều từ từ kể lại những lời từng nói với hắn trong căn nhà nhỏ ở chuồng ngựa.
Kể xong thấy sắc mặt hắn không rõ ràng, không đợi hắn phản ứng, nàng vội nói: "Chuyện này quá hoang đường, hiện tại cũng không có gì chứng minh được, chàng cứ tạm thời đừng tin lời ta nói, chỉ nghe cho biết thôi. Nhưng sau này vẫn phải chú ý đến tên Ngô Duy kia nhiều hơn, hắn ta đã có thể lấy cớ cấu kết với Đồng Minh Hội, âm thầm tài trợ Thái tử tiền triều đông sơn tái khởi để hãm hại nhà ta, không chừng hắn ta cũng có quan hệ gì đó với Đồng Minh Hội."
Ngọc Kiều kể lại chuyện mình có thể nhìn thấy tương lai cho Bùi Cương nghe, không phải để hắn tin, mà là để hắn đề phòng nhiều hơn.
Bùi Cương trầm tư hồi lâu mới khẽ gật đầu, đáp một tiếng: "Được."
Sau đó nói: "Chuyện ở Vũ Châu rất rắc rối, muốn giải quyết nhanh nhất cũng phải mất bốn năm tháng nữa. Giải quyết xong ta nhất định phải về Kim Đô mà lúc đó nàng đã sinh tiểu hài tử rồi, hai người cùng ta về Kim Đô gặp mẫu thân trước, trên đường về có đi qua Hoài Châu, chúng ta tạm trú vài ngày, biết đâu ta có thể nhớ ra vài chuyện."