Lại nói đêm tiệc mừng thọ của Tề lão thái quân ở phủ Thứ sử, tin tức thiên kim Ngọc gia ở Hoài Châu từng bị người ta chê cười bấy lâu nay lại chính là thê tử của Ninh Viễn tướng quân đã lan truyền ra ngoài!
Mà Ninh Viễn tướng quân lại chính là cô gia Ngọc gia trước kia, lại còn xuất thân từ vị trí mã nô Ngọc gia, tuy nghe rất hoang đường nhưng đều do chính miệng Ninh Viễn tướng quân thừa nhận, người khác không thể không tin.
Hình như là trên đường lên Kim Đô xảy ra chút tai nạn, mất trí nhớ nên mới không về tìm thê tử, tình cờ đêm qua phu thê lại gặp nhau ở tiệc mừng thọ của Tề lão thái quân.
Tin tức này vừa truyền ra, chỉ riêng ở Vũ Châu đã xôn xao bàn tán. Những kẻ lắm mồm sợ những lời khó nghe mình từng nói truyền đến tai Ninh Viễn tướng quân, ai nấy đều đổi giọng, lại bắt đầu ca ngợi thiên kim Ngọc gia có mắt nhìn người.
Lời đồn đại thay đổi xoành xoạch, Ngọc Kiều cũng quen rồi, huống hồ miệng mọc trên người kẻ khác, thích nói gì thì nói, nàng cũng lười so đo.
Chỉ là dạo này nữ quyến đến thăm hỏi nhiều lên, đều là các phu nhân quan lại, rõ ràng là muốn lấy lòng Ngọc Kiều.
Nhưng bụng Ngọc Kiều đã lớn, Ngọc phu nhân không cho nàng ra tiếp khách, mọi việc tiếp đãi đều do Ngọc phu nhân tự mình lo liệu.
Sau tiệc mừng thọ, ban ngày Bùi Cương đều ở quân doanh, đến tối mới về. Ngày thường buồn chán, Ngọc Kiều bèn quấn lấy Bách Lý Hàn kể chuyện hồi nhỏ của Bùi Cương.
"Huynh trưởng ta từ nhỏ đến lớn đều một kiểu, mười mấy tuổi đã trầm ổn như người lớn rồi, cũng chẳng có gì để kể."
Nghe vậy, Ngọc Kiều bừng tỉnh: "Thảo nào cho dù mất trí nhớ, mười mấy tuổi chàng ấy vẫn có thể sống sót trong trường săn."
Bây giờ nghĩ lại, nàng mới nhận ra Bùi Cương có thể sống sót mười năm trong trường săn không chỉ nhờ ông trời thương xót, mà là dựa vào bản lĩnh thực sự của mình.
Bách Lý Hàn bưng chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó thở dài: "Từ nhỏ ta và huynh trưởng đã không có chuyện gì để nói, nhưng ta thực tâm kính trọng huynh trưởng. Huynh trưởng cũng là tấm gương của ta. Lúc đó ta mới chín tuổi, cả nhà đều tưởng huynh trưởng gặp nạn, ta đã hạ quyết tâm phải trở thành người giống như huynh trưởng."
Nghe vậy, Ngọc Kiều lặng lẽ đặt tay lên mu bàn tay tiểu cô. Khi đối phương nhìn sang, Ngọc Kiều lập tức nở nụ cười an ủi.
"Tiểu tẩu tử không cần an ủi ta, bây giờ ta chỉ cảm thấy huynh trưởng đã chịu nhiều khổ cực, muốn giúp huynh ấy một tay nên mới theo đến Vũ Châu." Ai ngờ huynh trưởng lại đại tài tiểu dụng, chỉ bảo nàng đến bầu bạn với tiểu tẩu tử!
Chẳng lẽ nghĩ nàng là nữ tử không giúp được gì, sẽ làm vướng chân huynh ấy sao?
Ngọc Kiều không biết trong lòng tiểu cô đang nghĩ gì, chỉ cảm động vì Bùi Cương có một người muội muội tốt như vậy: "Thực ra trước đây ta luôn lo lắng người nhà phu quân có chấp nhận chàng ấy không, có vì xa cách mười năm mà xa lánh chàng ấy không, nhưng bây giờ xem ra, là trước đây ta nghĩ nhiều rồi."
Nói đến đây, Bách Lý Hàn hiếm khi nở nụ cười nhạt: "Nếu huynh trưởng không gặp tiểu tẩu tử, cũng không biết còn phải chịu bao nhiêu khổ cực nữa, tiểu tẩu tử là ân nhân của huynh trưởng, càng là ân nhân của Bách Lý gia."
Nghe vậy, Ngọc Kiều cười chột dạ xua tay: "Thực ra cũng chẳng có gì. Chắc lúc đó ta thấy chàng ấy đẹp trai hơn người khác nên mới mua chàng ấy ở chợ đen."
Bách Lý Hàn nghe vậy hơi sững sờ: "Tiểu tẩu tử thấy huynh trưởng ta... Đẹp trai sao?"
Nhắc đến dung mạo của Bùi Cương, mắt Ngọc Kiều sáng rực lên: "Ngoài Tử Ngôn ca ca và Bùi Cương bất phân thắng bại ra, ta thấy Bùi Cương là người đẹp trai nhất, không ai sánh bằng!"
Bách Lý Hàn im lặng. Trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt của Mạc Tử Ngôn và khuôn mặt của huynh trưởng mình, chẳng qua cũng chỉ là hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng thôi mà, đẹp ở chỗ nào?
Im lặng một lát, nàng mới nhìn tiểu tẩu tử của mình, hỏi: "Vậy tiểu tẩu tử thấy huynh trưởng đẹp ở chỗ nào?"
Ngọc Kiều lập tức chống cằm lên bàn suy nghĩ. Chỉ trong nháy mắt, trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày đính hôn, nàng mang bánh ngọt đến hậu viện Thế An Viện nhìn thấy.