Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 83.3

Trước Sau

break

Bùi Cương cởi trần nửa người. Một gáo nước dội xuống, ánh nắng ban mai chiếu lên những khối cơ bắp săn chắc đọng những giọt nước của hắn, như đang phát sáng, khiến người ta miệng đắng lưỡi khô. Còn chiếc quần bên dưới vì ướt sũng mà dán chặt vào đôi chân thon dài khỏe khoắn, càng khiến người ta khó lòng kiềm chế.

Lúc đó tuy nàng bị dọa sợ, nhưng cũng nhìn rất lâu... 

Nhớ lại cảnh tượng này, má Ngọc Kiều ửng hồng, trên mặt còn lộ ra vài phần nụ cười si mê: "Ngũ quan tuấn tú, dáng người cao lớn, tính cách lúc nào cũng trầm ổn không hay cười đùa, nhưng lại chỉ dành ánh mắt dịu dàng cho một mình ta, giống như có ánh nước lấp lánh, gần như có thể vắt ra nước vậy..."

Bách Lý Hàn nhìn tiểu tẩu tử nhà mình, ánh mắt dần trở nên đầy ẩn ý.

Dường như nàng phát hiện ra, từ trước đến nay mình đã nhìn lầm rồi. Không phải huynh trưởng nhà mình háo sắc, hóa ra là tiểu tẩu tử thích kiểu này... 

Trước đây ở Kim Đô, tuy Bách Lý Hàn không thích buôn chuyện nhưng cũng lờ mờ nghe nói về những chuyện hoang đường như các công chúa, quận chúa tiền triều nuôi nam sủng.

Chỉ cần đẹp trai, lại nhìn vừa mắt là sẽ bị ép đưa vào phủ làm nam sủng... 

Nghĩ đến đây, Bách Lý Hàn lập tức nhớ đến thân phận trước kia của huynh trưởng là mã nô thấp hèn, còn tiểu tẩu tử là thiên kim đại tiểu thư kiêu ngạo. Vị thiên kim tiểu thư tiểu tẩu tử này mê mẩn dung mạo của huynh trưởng, trước đây chẳng lẽ... 

Lại nhớ đến mấy hôm trước lúc nàng luyện roi trong sân bị tiểu tẩu tử nhìn thấy. Tiểu tẩu tử vô cùng hứng thú hỏi nàng rất nhiều chiêu thức, còn nói đợi sinh hài tử ở cữ xong, bảo nàng dạy thêm vài chiêu... 

Chẳng lẽ giống như nàng nghĩ sao?

Trong mắt Bách Lý Hàn hiện lên một tia phức tạp.

"A Hàn, A Hàn..." Ngọc Kiều thấy tiểu cô không biết đang nghĩ gì mà nhập tâm thế, bèn lay lay cánh tay nàng, tiện thể gọi hai tiếng.

Bách Lý Hàn bừng tỉnh, nhìn Ngọc Kiều: "Tiểu tẩu tử, sao vậy?"

Ngọc Kiều cười hỏi: "Vừa nãy muội đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?"

Bách Lý Hàn vốn không mấy để tâm đến dung mạo nam tử, nhưng lại phân biệt rất rõ dung mạo của tiểu tẩu tử thân là nữ tử.

Kiều diễm động lòng người, ngay cả nụ cười cũng vô cùng rạng rỡ.

Nếu không phải tiểu tẩu tử khen huynh trưởng đẹp như thiên tiên, nàng còn không biết hóa ra người thèm khát cơ thể đối phương trước lại là tiểu tẩu tử.

Im lặng một lát, Bách Lý Hàn đứng dậy vỗ vỗ vai Ngọc Kiều, vô cùng khâm phục nói: ""Chuyện kim ốc tàng kiều* không nhất thiết chỉ nam tử mới làm được, nữ tử cũng có thể làm được, tiểu tẩu tử làm chuyện này rất tốt."

(*) Kim ốc tàng kiều: thường là ám chỉ kẻ giàu có giấu nuôi người đẹp trong nhà đẹp.

Ngọc Kiều "A" một tiếng, nghe có chút mơ hồ.

Chưa đợi Ngọc Kiều hỏi câu này có ý gì, Bách Lý Hàn đã bỏ đi.

Bách Lý Hàn ra khỏi phòng, gặp Bùi Cương vừa về.

Nàng vô cùng áy náy nói: "Xin lỗi, trước đây muội hiểu lầm huynh trưởng rồi."

Xin lỗi xong nàng lập tức quay người rời đi.

Bùi Cương hơi khó hiểu. Sau đó hắn cau mày bước vào phòng, thấy Ngọc Kiều cũng đang ngơ ngác, bèn bước tới xoa đầu nàng.

Sau đó hắn hỏi: "Tam muội vừa nãy nói gì với nàng, sao đang yên đang lành lại xin lỗi ta?"

Ngọc Kiều ngước mắt nhìn hắn, chớp mắt, vô cùng khó hiểu nói: "A Hàn tiểu cô vừa nãy khen ta đấy, nhưng ta thực sự không hiểu muội ấy rốt cuộc muốn khen ta cái gì."

Bùi Cương khẽ cau mày, hỏi: "Muội ấy khen nàng cái gì?"

Ngọc Kiều bèn thuật lại lời Bách Lý Hàn nói: "Muội ấy nói chuyện kim ốc tàng kiều không nhất thiết chỉ nam tử mới làm được, nữ tử cũng có thể làm được, còn khen ta làm rất tốt, nhưng Bùi Cương chàng đừng hiểu lầm, ta không có giấu ai cả, có giấu ta cũng chỉ giấu mỗi chàng..."

Lời nói im bặt, nàng mở to đôi mắt bừng tỉnh nhìn Bùi Cương: "A Hàn tiểu cô tử chẳng lẽ cho rằng trước đây chàng, chàng là nam sủng của ta sao?"

Không hiểu sao, trong đầu bỗng lóe lên cảnh tượng nàng cắn mạnh vào vai hắn, sau đó hắn thở dốc, thì thầm bên tai nàng:

"Nô tài rất thích tiểu thư cắn người như vậy."

Nghĩ đến đây, ánh mắt nhìn Ngọc Kiều lập tức nóng lên vài phần, sau đó trầm giọng nói: "Kiều Kiều, ta không ngại trước đây từng làm nam sủng của nàng đâu."

Nhận ra hắn vừa nói gì, Ngọc Kiều lập tức cuống lên, hét lớn: "Ta không có! Thật sự không có! Ta không phải loại người đó!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương