Vào thời buổi này, báo giấy vô cùng phổ biến và có độ phủ sóng rộng rãi. Viện nghiên cứu với tư cách là một đơn vị khoa học cấp cao của nhà nước nên hằng tháng đều đặt mua một số lượng lớn các loại báo chí, tạp chí chuyên ngành để tiện cho việc cập nhật những chuyển biến học thuật mới nhất trong nước. Vào ngày cuối cùng của mỗi tháng, Uyển Kiến Quốc đều theo lệ thường đến bưu điện xã Hạ Oa một chuyến. Một mặt là để giúp các nhà nghiên cứu gửi thư bảo đảm và gửi tiền lương về cho gia đình, mặt khác là vào trong xã để thu mua thêm một số vật tư và nhu yếu phẩm còn thiếu hụt, đồng thời nhận toàn bộ số báo chí, tạp chí đặt mua của viện mang về.
Chính vì vậy, phương thức tốt nhất để tìm kiếm câu trả lời cho các đề bài chính là công khai đề toán lên các mặt báo.
Càng nghĩ, Uyển Tiểu Đào lại càng thấy hướng đi này vô cùng sáng sủa, rõ ràng. Nghĩ là làm!
Sau khi đã hạ quyết tâm, ngay khi cô chuẩn bị thoát khỏi hệ thống thì bỗng nhiên phát hiện ra trong mục trung tâm hội viên, tại kho đề bài vừa xuất hiện một biểu tượng mới lạ.
Ủa?
Cô không thể chờ đợi thêm được nữa, lập tức bấm vào xem thử, lướt nhanh qua một lượt nội dung rồi không khỏi reo lên một tiếng đầy kinh ngạc, vui sướng. Hệ thống lại vừa mở khóa thêm một đề bài mới hoàn toàn.
【Rùa và Thỏ chạy đua:
Rùa và Thỏ cùng nhau tham gia một cuộc chạy đua với cự ly 1000 mét, tốc độ chạy của Thỏ nhanh gấp 5 lần tốc độ của Rùa. Khi cả hai cùng xuất phát từ vạch xuất phát, Rùa kiên trì chạy liên tục không ngừng nghỉ, còn Thỏ chạy đến một địa điểm nọ thì lăn ra ngủ quên mất. Đến khi Thỏ bừng tỉnh giấc thì Rùa đã chạy vượt lên trước nó một khoảng cách là 500 mét. Thỏ liền dốc hết sức bình sinh đuổi theo, thế nhưng đến khi Rùa vừa vặn chạm vạch đích thì Thỏ vẫn còn bị bỏ lại phía sau một khoảng cách là 10 mét. Vậy hỏi trong suốt khoảng thời gian Thỏ nằm ngủ quên thì Rùa đã chạy được quãng đường bao nhiêu mét?】
【Độ khó của đề bài: Một sao】
Câu chuyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ chạy đua thì ai nấy đều đã nằm lòng từ thuở ấu thơ. Đề bài mở rộng này nhìn qua cũng vô cùng quen thuộc, thuộc dạng toán chuyển động đuổi nhau điển hình. Độ khó của đề bài không cao, chỉ được xếp hạng một sao mà thôi.
Xem ra nếu cô muốn tích lũy được thật nhiều điểm thưởng thì cũng giống như bài toán vừa gà vừa thỏ trước đó, bắt buộc phải dốc công sức vào việc tìm kiếm thật nhiều phương pháp giải toán khác nhau.
Chuyện này đúng là cầu được ước thấy mà.
Uyển Tiểu Đào mở mắt ra, cô nằm nhoài người trên chiếc giường sưởi, dưới ánh đèn dầu hỏa bắt đầu đặt bút viết loạch xoạch lên giấy. Cô đem toàn bộ hai mươi bảy phương pháp giải của bài toán Vừa gà vừa thỏ sắp xếp lại cho thật hoàn chỉnh, sau đó chép lại một lượt thật sạch sẽ rồi vung bút viết một mạch, chuẩn bị lấy danh nghĩa của "Các bác Viện 109" để gửi bài viết này đến tòa soạn báo 《Tạp chí Toán học dành cho học sinh Tiểu học và Trung học》 để cộng tác.
Sẵn tiện, cô cũng thêm luôn đề bài mới về Rùa và Thỏ chạy đua vào phần cuối của bài viết. Hai đề toán này sẽ cùng nhau hướng về phía các ông bà, cô chú, bác và các bạn nhỏ trên khắp cả nước để tìm kiếm những phương pháp giải toán mới mẻ.
Sáng sớm ngày hôm sau, cậu chiến sĩ trẻ tuổi cùng Du Chu cùng nhau đến nhà ăn tập thể để dùng bữa sáng. Hai người vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra tấm bảng đen nhỏ treo trước cửa nhà ăn ngày hôm nay đã được cập nhật một đề bài hoàn toàn mới. Vẫn là những nét chữ bằng phấn thanh tú, rõ ràng và vô cùng quen thuộc ấy.
"Rùa và Thỏ chạy đua sao?" Đọc xong đề bài, cậu chàng trẻ tuổi bỗng chốc cảm thấy vô cùng hứng thú.
Cậu liền khoác tay lên vai Du Chu, dùng đầu hất về phía tấm bảng đen nhỏ: "Anh Chu này, anh có dám cá cược với em một trận không, xem xem ai là người tìm ra được nhiều phương pháp giải toán hơn?"
Du Chu khẽ liếc nhìn cậu một cái, chất giọng lành lạnh vang lên vài từ dứt khoát: "Được thôi, thời hạn tính đến tám giờ tối ngày hôm nay."
Chẳng thể ngờ được rằng một người vốn dĩ trầm tính như Du Chu ngày hôm nay lại chịu nhận lời thách đấu này. Trong lòng cậu chàng trẻ tuổi vô cùng phấn khích, phấn chấn khôn tả.
Cậu liền hét lớn hướng vào trong bếp: "Tiểu Đào ơi, em ra làm chứng cho tụi anh với nhé!"
"Tiểu Đào cùng với đầu bếp trưởng Uyển vào trong xã Hạ Oa từ sớm rồi." Ngoài cổng lớn, chiến sĩ Trường thuộc phòng bảo vệ ghé đầu vào trong bực cửa lên tiếng đáp lời.
"Cô ấy có dặn lại là, ai là người tìm ra được nhiều phương pháp giải nhất thì sẽ được phần thưởng là một món ăn tự chọn đấy."
"Gà, vịt, tôm, thịt thích ăn món gì cứ việc gọi thoải mái!"
Cậu chiến sĩ trẻ nghe vậy liền kích động ra mặt.
Thế nhưng chẳng thể ngờ được rằng nhà nghiên cứu luống tuổi họ Chu bấy lâu nay vẫn bước đi bằng đôi chân già nua, chậm chạp của mình lúc này bỗng chốc từ phía sau sải bước thoăn thoắt vượt qua mặt cậu, lao thẳng đến trước tấm bảng đen nhỏ: "Để tôi, để tôi tham gia với nào!"