Nàng Dâu Nhỏ Của Bếp Ăn Tập Thể Nhà Nước Thập Niên 60

Chương 43

Trước Sau

break

"Tiểu Đào, nhanh chân lên cháu, xe sắp chạy rồi kìa!"

"Dạ, cháu đến ngay đây ạ!"

Vừa vặn vào ngày cuối tháng, chú Uyển Kiến Quốc có việc phải lên bưu điện xã Hạ Oa.

Uyển Tiểu Đào nghe vậy liền vội vàng xin đi cùng, sẵn tiện gửi luôn bài viết cộng tác cho tòa soạn báo toán học.

Bữa trưa của Viện 109 đã được chú cháu cô chuẩn bị chu tất từ trước, lúc này đang được đậy kín trong nồi để giữ hơi ấm. Cô cẩn thận kiểm tra lại một lượt các cánh cửa lớn nhỏ, chỉnh lại chiếc túi vải đeo chéo trên vai rồi cùng chú họ trèo lên chiếc xe của đại đội vận tải để hướng về phía xã Hạ Oa.

"Rầm rầm rầm..."

Chuyến xe lần này vốn là xe kéo chở gỗ nên suốt dọc đường đi không tránh khỏi những cú xóc nảy, bù lại hai chú cháu đỡ được bao nhiêu công sức đi bộ đường dài.

Khi chiếc xe kéo từ từ lăn bánh ra khỏi cổng lớn của viện nghiên cứu, khung cảnh thiên nhiên bỗng chốc trở nên sống động vô cùng: phía xa xa là những dãy núi trập trùng ẩn hiện, ngay bên cạnh là vùng hoang mạc hoang vu, đầy cát sỏi.

Uyển Tiểu Đào đưa mắt nhìn ra hai bên đường, phát hiện ra vài bụi hoa dại nhỏ nhắn đang vươn mình đung đưa trước gió, tô điểm cho vùng đất hẻo lánh này một chút hơi thở tràn đầy sức sống của mùa xuân.

Cô vừa nghiêng đầu ngắm nhìn cảnh vật dọc đường, vừa lắng nghe cuộc trò chuyện giữa chú họ và người tài xế dẫu tiếng động cơ xe vẫn vang lên rầm rập bên tai. Họ đang thở dài ngao ngán kể về tình hình thời tiết thất thường năm nay, nơi thì hạn hán hoang tàn, nơi lại ngập lụt trắng xóa, hoa màu gieo xuống chẳng thể nào lớn nổi, khiến cho từ thành thị đến nông thôn người dân đâu đâu cũng phải bấm bụng chịu đói.

Thế nhưng, điều khiến mọi người phấn khởi là dạo gần đây vừa xuất hiện một tin vui.

Một hợp tác xã có tên Hoa Hồng Nhỏ vừa mới được thành lập đã lập tức phân phát những xuất nhu yếu phẩm miễn phí cho tụi trẻ, giúp cho mỗi gia đình có con nhỏ có thêm điểm tựa để cùng nhau vượt qua giai đoạn thắt lưng buộc bụng gian khó này.

Người tài xế phấn khởi ra mặt, giọng điệu không giấu nổi vẻ xúc động:

"Hai chú cháu không biết đấy thôi, tụi trẻ nhận được quà đứa nào đứa nấy mừng rỡ ra mặt, ít nhất thì những ngày sắp tới cũng được ăn một bữa no nê, không còn phải chịu cảnh bụng đói cồn cào đi ngủ nữa."

"Cô con gái lớn nhà tôi thì tuổi hơi quá một chút nên không đủ điều kiện nhận quà, nhưng may thay con bé út vừa mới vào lớp một nên cũng được một suất."

"Chẳng biết cái hợp tác xã Hoa Hồng Nhỏ này từ đâu tới nữa, nhưng quả thực là đã làm được một việc đại nghĩa, từ người già đến trẻ nhỏ ở xã Hạ Oa này ai nấy đều tấm tắc khen ngợi!"

Nghe thấy những lời khen ngợi chân tình ấy, Uyển Kiến Quốc và Uyển Tiểu Đào khẽ đưa mắt nhìn nhau, hai chú cháu đều hiểu ý mà nở một nụ cười rạng rỡ.

Cô tựa lưng vào thành xe xóc nảy, hồ hởi lôi cuốn sổ tay dày đặc đề bài ra, tay cầm chắc cây bút nắn nót viết vẽ một cách vô cùng nghiêm túc bất chấp chiếc xe vẫn đang rung lắc dữ dội.

Người tài xế chứng kiến hành động ấy liền quay sang Uyển Kiến Quốc, buông lời tán thưởng đầy ngưỡng mộ: "Con bé nhà anh chăm học ghê cơ, đi xe lắc lư thế này mà vẫn tranh thủ từng giây từng phút để làm bài tập."

Uyển Kiến Quốc chỉ biết gãi đầu cười hì hì.

Khi chiếc xe vừa vặn dừng bánh trước cổng bưu điện xã Hạ Oa, Uyển Tiểu Đào đã nhanh chân nhảy xuống trước, một tay cầm xấp giấy cộng tác và cuốn sổ tay lao thẳng qua cánh cửa lớn.

"Chú ơi, cháu muốn gửi thư bảo đảm ạ! Gửi chuyển phát hỏa tốc!"

"Gửi đến địa chỉ nào cháu?"

Giữa những ánh mắt đầy ngạc nhiên của mọi người có mặt tại bưu điện, Uyển Tiểu Đào hít một hơi thật sâu rồi đọc lên một tràng dài tên của các tòa soạn báo: "Tòa soạn 《Báo Toán học dành cho học sinh Tiểu học và Trung học》, 《Báo Thí nghiệm Khoa học Thủ đô》, 《Tạp chí Khoa học và Tư duy》, 《Tạp chí Toán học Hoa Quốc》..."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương