Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 53 : Bẻ Chân Là Sở Trường Của Ta

Trước Sau

break

Người đã nhặt hắn về nuôi nấng trưởng thành từng nói với hắn rằng: “Quân tử hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa. Bất luận gặp chuyện gì, con cũng phải giữ vững bản tâm, hành xử chính trực. Dẫu có đối mặt với kẻ bỉ ổi, cũng không được khuất thân tòng mệnh.”
Câu nói "Quân tử hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa" (của Khổng Tử) chỉ ra sự khác biệt trong cách ứng xử: Người quân tử hòa hợp, thân thiện nhưng giữ lập trường riêng, không a dua. Ngược lại, kẻ tiểu nhân a dua, bắt chước người khác (đồng) nhưng không thể chung sống hòa thuận, hay tị nạnh và phản bội nhau (bất hòa).
Lúc nhỏ Nhạc Trĩ Uyên nghe không hiểu, hiện giờ cũng chẳng hiểu được bao nhiêu.
Nhưng hắn lờ mờ nhận ra những gì mình đang làm hiện nay không trái với câu nói đó, thế là được rồi.
Còn chuyện đau hay không, hắn từ nhỏ đã tôi luyện trong quân ngũ, thương thế nặng hơn thế này cũng từng chịu qua, có gì mà phải sợ?
Cắn răng chịu đựng cho qua, đau đến cực hạn thì sẽ tê dại, lúc đó chẳng còn thấy đau nữa.
Tâm ý đã quyết, Nhạc Trĩ Uyên không còn lo ngại gì nữa, gật đầu nói: “Được, vậy làm phiền Nhạc tiểu nương tử rồi.”
Nhạc Dao thấy hắn đồng ý cũng không nói nhiều lời, hai tay đan vào nhau xoay cổ tay một cái, rồi quay sang nói với Lục Hồng Nguyên không biết đã lùi vào góc từ lúc nào: “Vị đại phu này họ gì? Có thể phiền ông lấy giúp hai cái bát gốm, một vò rượu mạnh, ba miếng nẹp gỗ, năm thước vải gai, một hộp kim bạc; ngoài ra chuẩn bị thêm bốn vị thuốc là ngải cứu, đương quy, hồng hoa và nhũ hương qua đây.”
“Tiểu nhân họ Lục...”
Lục Hồng Nguyên dĩ nhiên chẳng bằng lòng chịu sự sai bảo của một nữ lưu phạm như nàng, nhưng lại không dám chậm trễ, chỉ đành sa sầm mặt mũi đi chuẩn bị đủ những thứ tiểu nương tử này yêu cầu, rồi lần lượt đưa qua.
“Đa tạ, làm phiền Lục đại phu rồi.” Nhạc Dao đón lấy, còn theo thói quen mỉm cười nhẹ với ông ta.
Người ta thường bảo “không ai nỡ đánh kẻ chạy lại, không ai nỡ trách người mỉm cười”, Lục Hồng Nguyên bị thái độ ôn hòa lễ phép của nàng làm cho tiến thoái lưỡng nan. Môi ông ta mấp máy, cuối cùng cũng không thốt ra được lời nào, chỉ lầm lũi quay lưng tiếp tục chuẩn bị thuốc.
Nhạc Dao căn bản không để ý đến sự thay đổi sắc mặt của Lục Hồng Nguyên, nàng bắt đầu thấy phấn chấn rồi!
Nàng nhanh chóng dùng rượu rửa sạch bát gốm, mượn đá đánh lửa của Lý Hoa Tuấn để đốt ngải cứu hơ nóng kim bạc. Sau đó, nàng vê kim thử cảm giác rồi nói với Nhạc Trĩ Uyên: “Mời Đô úy nằm nghiêng xuống trước, ta cần dùng châm để giúp ngài hạ sốt và giảm đau, tránh cho lúc nắn xương vì quá đau mà ngất xỉu.”
Nhạc Trĩ Uyên khẽ gật đầu, làm theo lời nàng mà nằm xuống.
Lý Hoa Tuấn thì tò mò ghé đầu vào xem, trong lòng thậm chí còn nghĩ: “Tại sao không để cho hắn ngất đi luôn nhỉ? Đau thế này, ngất đi chẳng phải sẽ đỡ tốn sức hơn sao?”
Nhạc Dao dùng rượu rửa sạch tay, một tay cầm mấy cây kim bạc to nhỏ khác nhau, trước tiên nhắm chuẩn huyệt Đại Chùy của Nhạc Trĩ Uyên mà đâm nhanh vào, vê nhẹ cán châm để kim vào sâu, kế đó lại châm thêm mỗi huyệt Khúc Trì, Hợp Cốc một mũi. Mấy mũi châm này là để hạ sốt, tiếp theo nàng lại châm vào huyệt Túc Tam Lý và Hợp Cốc, hai nơi này có thể chặn đứng những cơn đau ở chi dưới và đau thần kinh.
Lý Hoa Tuấn đứng bên cạnh nhìn rất rõ, chỉ thấy ngón tay nàng chuyển động thoăn thoắt như bay, nhẹ nhàng linh hoạt, còn lại thì gã chẳng hiểu gì cả. Trái lại, Lục Hồng Nguyên tuy đứng xa hơn một chút nhưng lại nhìn đến mức kinh tâm động phách. Thủ pháp châm cứu của tiểu nương tử này sao mà quá đỗi điêu luyện, không chỉ nhanh mà còn cực kỳ chuẩn xác, từng huyệt vị đều đâm vào không sai một li. Nhìn thủ pháp này... chẳng những vượt xa ông ta, mà e là còn dứt khoát hơn cả nhiều đại phu trong Quân Dược viện ở Cam Châu!
Nàng thực sự không hề nói dối, nàng có bản lĩnh thật sự!
Lục Hồng Nguyên không kìm lòng được mà bị thu hút, ngẩn người tiến lên vài bước để nhìn cho rõ hơn.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương