Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 54 : Bẻ Chân Là Sở Trường Của Ta

Trước Sau

break

Chỉ trong chớp mắt, trên người, tay và chân của Nhạc Trĩ Uyên đã cắm đầy kim. Nhạc Dao đợi một lát, áng chừng khoảng nửa nén nhang, liền tự nhiên đặt tay lên trán đối phương để thử nhiệt độ.
Trán Nhạc Trĩ Uyên đã rịn ra những giọt mồ hôi li ti, cơn sốt cao đã giảm đi vài phần, nhịp thở cũng bình ổn hơn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn lui sốt.
Thế là nàng lập tức châm thêm hai mũi vào huyệt Phong Thị và Ủy Trung, đợi thêm một lát rồi lại giơ tay thử nhiệt độ trên trán hắn.
Sau khi châm cứu, Nhạc Trĩ Uyên lúc này đã tỉnh táo hơn nhiều, thân mình cũng hơi cứng lại một cách khó nhận ra.
Hắn nằm nghiêng lưng về phía Nhạc Dao, mặt hướng vào vách trướng. Tuy không ai có thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên.
Ngón tay nàng thon dài và gầy, khi đặt lên trán hắn lại rất dịu dàng và ấm áp. Nàng châm cứu cũng không thấy đau lắm, chắc là do châm cực kỳ chuẩn xác, mỗi khi kim được vê vào đều mang lại cảm giác tê mỏi đặc trưng, một lát sau, huyệt vị bị châm còn hơi âm ấm.
Hoàn toàn khác hẳn với những đại phu khác trong quân doanh trước đây khi khám chữa cho hắn.
Lúc này, hắn dường như cảm thấy ngay cả cơn đau kịch liệt ở cổ chân cũng đã thuyên giảm đi không ít.
Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Trước đó Nhạc Trĩ Uyên nghe Lý Hoa Tuấn khen ngợi Nhạc tiểu nương tử chữa trị cho Đỗ Lục lang cao minh thế nào, dù cũng lấy làm kinh ngạc nhưng lại không cảm nhận được chân thực như lúc này.
Y thuật của nàng quả thực có chút thần kỳ, hiệu quả cực nhanh.
“Sắp được rồi, Nhạc đô úy, bây giờ ta sẽ châm vào vị trí phía trên khớp cổ chân hai tấc, ngài có cảm giác gì không? Có đau không?”
Khi châm cứu còn có một loại huyệt gọi là "A Thị huyệt", huyệt này không có vị trí cố định, thông thường sẽ châm vào chỗ đau hoặc điểm ấn đau ở gần đó. Châm sâu vào A Thị huyệt để ngăn chặn dẫn truyền đau thần kinh, cũng có tác dụng giảm đau rất hiệu quả.
Quả nhiên khi vừa châm xuống, Nhạc Trĩ Uyên liền ngẩn người.
“Có cảm giác, nhưng không đau.” Hắn lắc đầu. Lúc này hắn chỉ thấy khắp người hơi nóng, căng cứng và tê mỏi. Lại qua một lát, những cơn đau bắt nguồn từ cổ chân dường như đã bị những cây kim bạc này chặn đứng, không còn cảm nhận thấy nữa.
Không, chẳng những không cảm nhận được đau đớn, mà ngay cả cái cổ chân bị trật khớp kia cũng tê dại đi như thể ngồi xổm quá lâu, dần dần ngay cả sự tồn tại của bàn chân hắn cũng không còn cảm giác được nữa.
“Được rồi, vậy ta bắt đầu đây.”
Nhạc Dao tuy nói vậy nhưng chưa lập tức ra tay ngay, chỉ vừa nhẹ nhàng ấn nắn xung quanh vết thương của hắn, vừa dịu dàng nói: “Đô úy hãy thả lỏng thêm chút nữa. Tuy bây giờ ta đã giúp ngài giảm đau, nhưng lát nữa khi nắn xương chắc chắn vẫn sẽ đau đấy. Nhạc đô úy nhất định phải nhẫn nhịn, đừng cử động.”
Nhạc Trĩ Uyên nghiêm nghị gật đầu, tay lặng lẽ nắm thành nắm đấm, chuẩn bị sẵn sàng cho cơn đau kịch liệt sắp tới.
Nhưng Nhạc Dao vẫn chưa ra tay, tiếp tục ôn tồn nói: “Đúng rồi, ta vẫn chưa gửi lời cảm ơn tới Đô úy nữa. Ban nãy khi Lý phán tư đến tìm ta, trong lòng ta thấy rất vui. Có lẽ Đô úy không để tâm đến chuyện đêm hôm trước, nhưng ta thì không thể quên ơn cứu mạng của Đô úy. Đa tạ lòng tốt, miếng bánh lúa mạch và xe bò của Đô úy...”
Giọng nàng không hẳn là quá thanh mảnh hay dịu dàng, nhưng điệu bộ của nàng lại đặc biệt thong thả, từng chữ từng câu thản nhiên chừng mực, khiến người ta không tự chủ được mà đắm chìm vào trong đó.
Lý Hoa Tuấn và Lục Hồng Nguyên cũng bị lời nàng nói thu hút, vô thức mà thất thần.
Nhạc Trĩ Uyên cũng vậy, nghe nàng nói, hắn vô thức thả lỏng người ra, đang định bảo nàng rằng những chuyện đó không cần để tâm, hắn làm vậy chẳng qua chỉ theo bản tâm chứ không phải mong cầu báo đáp...
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương