Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 55 : Bẻ Chân Là Sở Trường Của Ta

Trước Sau

break

Thế nhưng ý nghĩ đó vừa mới lướt qua trong đầu, ý thức của hắn đã bị một cơn đau kịch liệt đột ngột ập tới đâm xuyên qua. Cơn đau như có đao kiếm đâm mạnh vào lồng ngực, khiến đầu óc và mắt hắn đều trắng xóa một mảnh.
Cùng với tiếng “rắc” vang giòn, hắn chỉ cảm thấy cổ chân bị người ta dùng lực mạnh xoay lật ra ngoài bẻ gãy. Còn chưa kịp hoàn hồn, lại bị người đó đồng thời ấn ép vào trong, lại là hai tiếng “rắc rắc” nữa, xương mắt cá vốn bị lệch do trật khớp đã trở về vị trí cũ.
Nhạc Trĩ Uyên không kịp đề phòng, tức khắc đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn nghiến chặt răng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Trước mắt hắn không còn một màu trắng xóa nữa mà là bóng tối bao phủ dày đặc, nhưng cuối cùng hắn vẫn chống chọi được. Hắn siết chặt nắm đấm đang run rẩy, ghi nhớ lời của tiểu nương tử này mà không hề giãy giụa loạn xạ, cũng không rên lên một tiếng nào.
“Xong rồi.” Nhạc Dao gạt mồ hôi trên trán.
Vị Nhạc đô úy này quả nhiên rất khỏe mạnh, xương cứng thật, bẻ xong mà tốn bao nhiêu sức lực.
Nàng lấy nẹp gỗ áp sát vào hai bên cổ chân và lòng bàn chân của hắn, dùng vải gai thô quấn quanh từng lớp một. Khi băng bó, chốc chốc nàng còn ghé đầu hỏi Nhạc Trĩ Uyên: “Buộc lỏng hay chặt thế này đã vừa chưa? Nếu quá lỏng, quá chặt hay có chỗ nào không thoải mái, ngài nhất định phải báo cho ta biết.”
Đã đau đến mức tê dại, Nhạc Trĩ Uyên chỉ gượng gạo gật đầu, không nói gì.
Quấn xong, nàng thò ngón tay vào trong nẹp gỗ, vừa vặn nhét lọt một ngón tay, thuận tay rút sợi dây da kia ra, buộc chặt dải vải gai lại hoàn toàn.
Cái này cũng coi như vật về chủ cũ, tận dụng triệt để.
Nhạc Dao hài lòng nói: “Như vậy là ổn rồi, vừa có thể cố định, lại không cản trở mạch máu lưu thông. Lát nữa ta sẽ kê thêm một đơn thuốc tiêu sưng giảm đau, hoạt huyết hóa ứ... Ừm? Hai vị nhìn ta như vậy làm gì?”
Lý Hoa Tuấn và Lục Hồng Nguyên đều đang há hốc mồm.
Nhìn đến ngây dại luôn rồi.
Nhạc tiểu nương tử ban nãy rõ ràng còn đang thủ thỉ dịu dàng nói chuyện, ai ngờ ngay khoảnh khắc sau, nàng đã không một lời báo trước mà xuống tay cực hiểm! Hơn nữa thủ pháp nắn xương của nàng thực sự quá hung hãn, lúc bẻ chân cả khuôn mặt đều trở nên dữ tợn!
Một phát là bẻ khớp chân của Nhạc đô úy ra luôn!
Điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là giờ đây nàng nói chuyện lại trở về vẻ mặt công tư phân minh, cứ như người vừa thủ thỉ dỗ dành rồi lại “rắc rắc” bẻ khớp xương kia căn bản không phải là nàng vậy.
Nhạc Dao cố định xong cổ chân cho Nhạc Trĩ Uyên, đứng dậy kê đơn thuốc xong xuôi, dặn dò hắn một vài điều cần lưu ý rồi chuẩn bị cáo từ. Vừa quay người lại, nàng mới thấy Lý Hoa Tuấn và Lục Hồng Nguyên vẫn còn đang trong bộ dạng há hốc mồm vì kinh ngạc.
Nàng biết họ đang kinh ngạc điều gì, không nhịn được nở một nụ cười.
Nếu lúc này nàng là một nam tử, có lẽ họ sẽ không lộ ra vẻ mặt như vậy đâu.
Thế này đã thấm tháp gì, Nhạc Dao thầm nghĩ trong lòng.
Kiếp trước, nàng cùng các sư huynh theo thầy xuống nông thôn khám chữa bệnh miễn phí. Nghe bảo chữa bệnh không tốn tiền, bà con mười dặm tám hướng kéo đến, mang theo cả mèo chó trâu dê gà vịt ngỗng, chỉ cần là sinh vật sống có chút bệnh tật là đều tới cả. Hồi đó Nhạc Dao một ngày cao điểm nhất có thể bẻ được mười hai cái chân và mười lăm cánh tay đấy chứ.
Thầy nàng cũng khen nàng làm việc dứt khoát, mạnh mẽ hơn mấy gã sư huynh vô dụng của nàng nhiều.
Đàn ông thời này ấy mà, chỉ là ít thấy nữ tử hành y như nam nhân nên mới đại kinh tiểu quái thôi.
"Đại kinh tiểu quái" (tiếng Trung: 大驚小怪 - Dà jīng xiǎo guài) là một thành ngữ dùng để chỉ sự ngạc nhiên thái quá, làm ầm ĩ lên trước những việc nhỏ nhặt, bình thường hoặc không đáng kể. Nó mang sắc thái phê phán thái độ phản ứng quá mức cần thiết.
Chính vì vậy, nàng càng phải kiên trì bước tiếp trên con đường này.
Nữ tử tự nhiên cũng có thể hành thiện giúp đời, cứu người lúc lâm nguy.
Nào kém gì đấng mày râu?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương