Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 58 : Đêm Lạnh Tặng Y Phục

Trước Sau

break

Mãi đến khi tiếng của Lý Hoa Tuấn kéo nàng về thực tại: “... Vì thương thế ở chân của Đô úy không nên di chuyển, hiện giờ ta sẽ mang ấn tín của Đô úy, chạy đêm đến Bảo Khổ Thủy, lệnh cho Giám mục doanh khổ sai dẫn người đến bàn giao ngay trong đêm. Ta cùng Đô úy và các bộ hạ khác cũng sẽ khởi hành về Cam Châu trước, vậy nên...”
Gã cũng chắp tay đáp lễ.
“Xin từ biệt tiểu nương tử tại đây, ngày sau... nếu có duyên sẽ gặp lại.”
Nhạc Dao cũng đáp lễ, cười nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Khi xoay người rời đi, nàng ôm xấp quần áo và chăn dệt dày cộm lướt qua bên người Lý Hoa Tuấn.
Sực nhớ ra điều gì, nàng không kìm được ngoảnh lại nhìn về phía chiếc lều nỉ được ghép từ những mảnh thảm sặc sỡ kia một cái.
Rèm trướng buông thấp, ngăn cách bên trong và bên ngoài.
Nàng nghĩ, Nhạc đô úy tuy là một nam nhi thích hoa mẫu đơn, nhưng con người hắn thực sự rất tốt.
Có câu nói rất hay: "Tâm hữu mãnh hổ, tế khứu... mẫu đơn" (Trong lòng có mãnh hổ, nhưng vẫn dịu dàng thưởng thức hoa mẫu đơn).
Cảm thấy có chút buồn cười, nàng xoay người bước nhanh vài bước để che giấu, lại bị cơn gió lạnh thổi cho buốt thấu xương mới sực nhớ ra mà rũ bộ y phục trong tay, lập tức mặc cả áo lẫn mũ vào người.
Bộ đồ này mặc lên nặng trịch, lớp lông thú dày đặc tức khắc ngăn cách nàng khỏi những cơn gió đêm cắt da cắt thịt, khiến đôi gò má và tay chân vốn đã cứng đờ vì lạnh dần dần ấm áp trở lại.
Dùng miếng che tai bằng lông thú trên mũ bịt lấy đôi tai sắp mất cảm giác, Nhạc Dao rảo bước trở về bên đống lửa nơi các lưu phạm đang nghỉ ngơi.
Mẹ con Liễu Ngọc Nương, Chu bà bà và Mễ đại nương tử vẫn đang tựa vào nhau, co thành một cụm ngủ mê mệt trên bãi cát lạnh lẽo. Tiếng ngáy như sấm rền của Trịnh Sơn thậm chí còn chẳng buồn dừng lại, từ đằng xa Nhạc Dao đã nghe thấy rồi.
Nhưng lúc này nàng cũng chẳng bận tâm được nhiều, nàng cũng đã mệt đến mức không mở nổi mắt nữa.
Rũ chiếc chăn dày mà Lý Hoa Tuấn tặng ra, nàng quấn cả mẹ con Liễu Ngọc Nương, Chu bà bà và Mễ đại nương tử vào trong, bản thân cũng rúc vào theo, gần như vừa nhắm mắt đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Lý Hoa Tuấn không rời đi ngay lập tức.
Gã vẫn đứng đó, ánh đèn dưới chân tỏa ra một vùng vàng ấm áp.
Gã lặng lẽ đưa mắt nhìn Nhạc Dao quay về phía đám lưu phạm.
Ban đầu khi nàng chưa khoác áo, lạnh đến thấu xương, mỗi bước chân đi, ngay cả cái bóng lung linh chao đảo dưới ánh lửa trại cũng như đang run rẩy theo.
Thế nhưng sống lưng nàng vẫn luôn thẳng tắp.
Nghĩ đến lúc đêm nay gã đến mời nàng, nàng dù bị gã đột ngột xuất hiện làm cho giật mình một phen, nhưng chưa đợi gã giải thích ý định đã nhanh chóng bình tĩnh lại, vô cùng gan dạ và cảnh giác nhìn thẳng vào gã.
Sau khi vào lều nỉ, đối diện với Đô úy và gã, nàng cũng không hề có nửa phần rụt rè, khiếp nhược mà một lưu phạm nên có.
Lúc khám chữa thì phong thái ung dung, lời lẽ rõ ràng, thậm chí còn dám thẳng thắn hỏi vặn Đô úy ba câu tại sao lại kiêng dè nàng. Sự trấn định và can đảm này còn mạnh mẽ hơn nhiều so với gã Lục Hồng Nguyên nhát như cáy kia.
Quả không hổ danh là nữ tử xuất thân từ Nhạc thị ở Nam Dương.
Dẫu gia tộc gặp nạn, bản thân sa cơ lỡ vận đến mức này, phong cốt vẫn còn đó.
Mãi đến khi thấy Nhạc Dao đã nằm xuống trên bãi cát giữa đám lưu phạm, Lý Hoa Tuấn mới buông bàn tay đang đặt trên chuôi đao ở thắt lưng ra, xoay người trầm giọng dặn dò binh sĩ canh gác đêm nay không được lơ là, phải trông coi nghiêm ngặt. Sau đó gã mới nhảy lên ngựa, gọi luôn Lục Hồng Nguyên cùng lên đường, đích thân tiến về phía Bảo Khổ Thủy.
Gió đêm lồng lộng, thổi vào mặt lạnh buốt.
Trên trời dải ngân hà tuôn chảy, Lý Hoa Tuấn thúc ngựa phi nhanh, sờ sờ những thỏi vàng nặng trịch trong ngực. Muốn khiến đám sai dịch hám tiền ở Bảo Khổ Thủy lặn lội trong đêm đến bàn giao, chỉ dựa vào ấn tín e là chưa đủ.
Chỉ là những tiểu tiết này không cần phải để Đô úy bận tâm. Nếu không, với tính tình cương trực đó, nếu hắn biết được chắc chắn sẽ thà tự mình cắn răng chịu đau, mạo hiểm chứ tuyệt đối không đồng ý để Lý Hoa Tuấn làm chuyện hối lộ này.
Nhưng Lý Hoa Tuấn thì khác, gã dù chưa làm quan bao giờ nhưng đã thấy quá nhiều rồi.
Lý Hoa Tuấn cười khẩy một tiếng.
Trên chốn quan trường, chỉ cần là chuyện có thể dùng tiền vàng để thu xếp thì chưa bao giờ là chuyện lớn. Nếu có một ngày, ngay cả tiền bạc cũng không mở nổi cánh cửa công môn, thì lúc đó mới đáng để lo ngại.
Ngày hôm sau khi trời sáng rực, Nhạc Dao sau một đêm ngủ ngon mới bị đánh thức bởi những tiếng quát tháo thô lỗ và tiếng roi quất vun vút.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương