Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 59 : Đến Bảo Khổ Thủy

Trước Sau

break

Con đường lưu đày nghìn dặm, cuối cùng cũng dừng lại ở khoảnh khắc này...
Nàng quấn chặt chiếc chăn dày, mái tóc vì không khí khô hanh và tĩnh điện mà dựng đứng cả lên, trông có phần rối bời.
Nàng dụi dụi mắt, mơ màng nhìn quanh quất tứ phía.
Quả nhiên đúng như lời Lý Hoa Tuấn nói đêm qua, gã và binh sĩ dưới trướng đã âm thầm hoàn tất việc bàn giao và rút đi ngay trong đêm.
Đám quan binh chịu trách nhiệm canh giữ và áp giải lưu phạm nay đã đổi thành những gương mặt lạ lẫm. Quân phục và giáp vải họ mặc tuy không khác biệt là mấy so với lính của Nhạc đô úy, nhưng thần sắc và khí chất lại lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn hơn hẳn.
Lúc này, đứng trên một cồn cát hơi cao, một tay chống nạnh, một tay vung vẩy roi ngựa, quát tháo thúc giục sai dịch mau chóng kiểm kê quân số, đuổi đám lưu phạm đứng dậy chỉnh đốn đội ngũ, là một quan viên trung niên dáng người béo mập, râu quai nón mọc đầy mặt.
Mặt gã bị nắng thiêu đến đen nhẻm đỏ gay, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa ngồi trên lưng ngựa gặm bánh nướng thịt dê. Gã gặm đến mức vụn bánh và mỡ dê dính đầy râu ria, bộ quan bào màu xanh sẫm nửa cũ nửa mới khoác thêm chiếc áo da cừu bên ngoài cũng bẩn thỉu lem luốc, lông cừu bết lại từng lọn ngả sang màu vàng ố.
Nhạc Dao cùng mọi người lần lượt ngồi dậy thì bị cai ngục xua đuổi đứng sang một bên. Vừa khéo nàng nghe thấy tên cai ngục tiến lên bẩm báo gọi gã là Tăng Giám mục.
Tăng Giám mục kia nghe xong báo cáo quân số đã đủ thì ậm ừ cho qua, tiếp tục ăn bánh. Nuốt xong miếng cuối cùng, gã mới quệt bàn tay đầy mỡ vào chiếc áo da cừu, uể oải thúc nhẹ vào bụng ngựa.
Con ngựa Hà Khúc béo khỏe vốn rất xứng với thân hình của gã không tình nguyện bước đi, gã chậm rãi đi tuần một vòng quanh đoàn lưu phạm đang run rẩy sợ hãi.
Quay lại, gã hất cằm ra lệnh cho đám thuộc hạ: “Mấy đứa tụi bây tay chân lanh lẹ lên chút, dùng dây thừng xâu hết bọn chúng lại, khởi hành ngay lập tức.”
Nhiều lưu phạm lộ vẻ hoang mang, xì xào bàn tán không hiểu sao chỉ sau một đêm đã đổi quan sai. Có người gan dạ cất tiếng hỏi một câu, liền bị tên cai ngục bên cạnh quất cho một roi đau điếng.
Từ đó về sau không còn ai dám hé răng hỏi nữa.
Dây thừng đã xâu xong, cũng chẳng thấy ai phát lương thực hay nước uống, cai ngục đã hung thần ác sát thúc giục lên đường.
Ngay cả nhà họ Triệu vốn tách biệt khỏi đoàn lưu phạm cũng nhận thấy điều bất thường, vội phái một tên nô bộc trông có vẻ tử tế, rảo bước tiến lên thương lượng với Tăng Giám mục đang ngồi chễm chệ trên lưng ngựa.
Tên nô bộc kia nở nụ cười nịnh nọt, lời lẽ cung kính, trong lúc nói chuyện, hắn khéo léo dúi vào dưới tay áo gã một túi gấm căng phồng.
Tăng Giám mục cũng chẳng thèm kiêng dè, ngang nhiên tung hứng cái túi rồi mới nhét vào lòng, cười như không cười nói với tên nô bộc: “Thì ra là gia quyến của tân nhậm Triệu Ty tào, thất lễ thất lễ. Xin Triệu đại nhân cứ yên tâm, bọn ta nhất định sẽ bảo vệ xe ngựa của đại nhân đi lại an toàn suốt quãng đường. Người đâu, nhường đường cho xe ngựa của Triệu đại nhân, mời họ đi trước.”
Tên nô bộc cúi người hành lễ, vội vàng quay về thúc giục xe ngựa khởi hành.
Còn hai chiếc xe bò Nhạc Dao và mọi người ngồi hôm qua đã bị lính trạm dắt về. Hôm nay, tất cả lưu phạm, bất kể già trẻ lớn bé, đều chỉ có thể đi bộ.
Không chỉ đám lưu phạm trở nên căng thẳng, mà suốt dọc đường sau đó, Triệu Tam lang vốn hoạt bát ham chơi ngày hôm qua cũng bị Hạ Lan phu nhân giữ chặt trong xe ngựa, không hề xuống xe hay lộ diện thêm lần nào nữa.
Nhạc Dao cho Liễu Ngọc Nương mượn chiếc chăn dệt để nàng quấn lấy mình và Đỗ Lục lang, còn nàng thì giữ chặt chiếc áo khoác hồ phục lộn lông rộng thênh thang trên người, nâng niu hết mực.
Chiếc áo này ban nãy suýt chút nữa là không giữ được.
Ngay khi đoàn người chuẩn bị khởi hành, đám đông bắt đầu náo động, một tên cai ngục với ánh mắt tham lam đã nhanh nhạy phát hiện ra chiếc áo khoác mới của Nhạc Dao – thứ hoàn toàn khác biệt với những bộ đồ rách rưới của các lưu phạm khác, trông còn khá sạch sẽ và nguyên vẹn. Hắn chẳng buồn hỏi lấy một lời, tay nắm cán roi, sải bước tới định dùng sức lột phăng chiếc áo của nàng ra.
Nhạc Dao sợ đến xanh mặt, vô thức lùi lại phía sau. Chu bà bà và Liễu Ngọc Nương tuy không dám lên tiếng ngăn cản nhưng cũng nắm chặt lấy cánh tay nàng, kéo nàng lùi lại. Thấy mấy nữ lưu phạm này dám phản kháng, tên cai ngục cũng chẳng nhiều lời, trực tiếp giơ roi lên định quất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương