Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 67 :  RA TAY TRƯỢNG NGHĨA

Trước Sau

break

Suốt quãng đường này, ông ta đã bị ngọn lửa đố kỵ thiêu đốt tâm can từ lâu.

Lão Thọ thấy nàng dừng bước, dường như đã đoán được nàng định làm gì, chân mày khẽ nhíu lại: “Lão phu vừa mới nói bớt lo chuyện bao đồng, ngươi nghe không hiểu sao?”

Nhạc Dao siết chặt nắm đấm, vẫn nghênh đón ánh mắt của lão mà nói tiếp.

“Lời của thư lại, tiểu nữ đã hiểu, đa tạ thư lại đã cảnh báo... Nhưng có một nội tình, đại nhân vẫn chưa biết rõ. Con trai của Liễu thị trên đường đi vừa mới phát sốt cao, lại là chứng phong nhiệt phế ủng kiêm nhiễm thương hàn, bệnh tình không hề nhẹ. Hơn nữa chứng bệnh này rất dễ lây lan cho người khác, nếu để thằng bé lẫn vào trong doanh khổ sai, vạn nhất khiến nhiều người ngã bệnh theo, e là sẽ làm chậm trễ công trình tu sửa thành quách... Tiểu nữ là lo lắng thư lại sẽ bị cấp trên trách phạt.”

Nàng vừa nói vừa chú ý đến thần sắc của lão Thọ, thấy lão tuy nhíu mày nhưng không ngắt lời, ngữ khí của nàng lại càng thêm chân thành, lời ra tiếng vào đều là vì muốn tốt cho lão.

“Ngài xem, thằng bé tuổi nhỏ thân yếu, chưa đến tuổi thành đinh, việc bốc đá vác gỗ đều làm không nổi. Nhưng nếu ở phòng y công học cách phơi thuốc, bốc thuốc, sắc thuốc thì lại dư sức. Chi bằng cứ để đứa nhỏ này theo tiểu nữ đến phòng y công, một là để phòng ngừa dịch bệnh lan rộng, tránh cho ngài phiền phức về sau; hai là cũng không phí hoài nhân lực. Ngài xem... liệu có thể châm chước chăng?”

Tốc độ nói của nàng bình ổn, ý tứ trong lời nói phân nửa là thỉnh cầu, phân nửa là phân tích lợi hại, nói năng có lý có tình. Lão Thọ nghe xong, bàn tay đang vê sợi lông trên nốt ruồi cũng khựng lại, đôi mắt hếch đánh giá nàng một lượt, trầm ngâm không nói, dường như đang cân nhắc trong lòng xem có nên tạo ra một ngoại lệ này không.

Nhạc Dao thấy vậy, lại khẽ nói:

“Đêm qua tiểu nữ chẩn trị cho Nhạc đô úy, nghe Lý phán tư nói bảo Khổ Thủy đang thiếu thầy thuốc thiếu thuốc men, nhân thủ lại căng thẳng. Hôm nay thấy thư lại xử sự minh bạch, phân phái có độ nên tiểu nữ mới dám đưa ra đề nghị này. Nếu ngài thấy không thỏa đáng, cứ coi như tiểu nữ nói càn, không cần để tâm quá nhiều, mọi việc vẫn do thư lại định đoạt.”

Nàng lấy lùi làm tiến, im lặng đúng lúc, nói xong liền không dây dưa thêm nữa.

Từ khi bước chân vào bảo Khổ Thủy, Nhạc Dao vẫn luôn âm thầm quan sát mọi người, bao gồm cả lão Thọ.

Kiếp trước nàng vốn là người khiếm thị, sau khi thị lực suy giảm, nàng buộc phải dựa vào thính giác và khứu giác để duy trì cuộc sống, dần dần trở nên cực kỳ nhạy cảm với ngữ khí và cảm xúc của người khác. Lão Thọ này tuy tướng mạo hung dữ, vẻ ngoài có vẻ rất coi thường lưu phạm, nhưng khi lão phân phái lao dịch lại vô cùng quyết đoán, tốc độ nói rất nhanh.

Rõ ràng, trước khi Tăng Giám mục giao người cho lão, lão đã nhận được công văn truyền tin cùng tờ khai áp giải từ trạm dịch và sớm đưa ra sắp xếp.

Vừa rồi lúc giao việc, lão không vòi vĩnh hối lộ, cũng không khinh bạc nữ quyến, lại còn dựa vào xuất thân, sở trường của lưu phạm mà phân bổ nơi đi hợp lý, toàn thân đều toát ra vẻ muốn làm xong việc sớm để được nghỉ ngơi. Hơn nữa, lúc Liễu Ngọc Nương khóc cầu, lão thậm chí còn ám chỉ chị đừng gây động tĩnh lớn, tránh tự chuốc lấy rắc rối.

Có thể thấy, lão hẳn là một người giữ đúng chức trách, cũng chính vì vậy Nhạc Dao mới dám lên tiếng dò xét.

Nếu là hạng người như Trương Ngũ, dù trong lòng có không đành đến thế nào, nàng cũng tuyệt đối không dám nói nửa lời.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương