Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 65 : Mẫu Tử Biệt Ly

Trước Sau

break

Danh sách cứ thế được xướng lên, mỗi một tiếng vang lên đều giống như lời phán quyết cho phần đời còn lại. Chu bà bà mặt đầy sầu não đứng bên cạnh Mễ đại nương tử. Chăn ngựa chăn bò phải di chuyển theo nguồn nước và đồng cỏ, mười phần thì hết tám chín phần phải sống trên núi, chẳng biết mùa đông này phải cầm cự thế nào? Nhưng bà tự nhủ, ít nhất vẫn còn con trai bên cạnh, lão phu quân cũng vào xưởng thủ công, không phải làm việc nặng, cả nhà so với người khác thì vẫn còn may mắn chán, con người phải biết đủ vậy.
Muôn vàn nỗi khổ cực trong lòng bà đều hóa thành một tiếng thở dài.
Chẳng mấy chốc, số lưu phạm đã được phân phái quá nửa. Lão Thọ đang đọc bỗng nhiên chậm lại, lão lật sổ sách, ánh mắt đảo quanh đám đông, đặc biệt dừng lại trên gương mặt của những nữ quyến.
Nhạc Dao không kìm được siết chặt bức thư tiến cử trong tay áo.
Ánh mắt lão Thọ cuối cùng dừng lại trên người Liễu Ngọc Nương và một vị Hứa nương tử trong đoàn, phân phó: “Phủ Thường Thiên hộ còn thiếu hai tì nữ làm việc vặt. Hứa thị, Liễu thị, hai người các ngươi vào dinh thự của Thiên hộ đại nhân hầu hạ. Liễu thị, ngươi đặt đứa trẻ xuống trước, cùng Hứa thị đứng sang bên kia, lát nữa tự khắc sẽ có người đến đón.”
Hứa nương tử ngẩn ra, ngay sau đó lộ vẻ vui mừng, vội vàng đáp lời.
Nhạc Dao và những lưu phạm khác cũng có chút kinh ngạc, sao lại có cả chuyện sung vào quan phủ làm nô tì? Bên cạnh nàng có người nhỏ giọng ngưỡng mộ: “Hai người này vận may tốt thật, trong cảnh ngộ này mà được vào cửa cao làm nô, dù sao cũng tốt hơn là ở ngoài làm khổ sai, giã gạo giặt đồ...”
Liễu Ngọc Nương lại chẳng thể vui nổi, nghe thấy câu “đặt đứa trẻ xuống”, mặt nàng trắng bệch, theo bản năng ôm chặt Đỗ Lục lang vào lòng.
Nàng một mình vào thâm sơn cùng cốc làm nô, Đỗ lang lại phải làm việc nặng, con nhỏ phải làm sao đây?
Lục lang vẫn còn đang bệnh mà!
Nàng nhất thời tâm loạn như ma, ôm con khẩn khoản nài nỉ: “Đại nhân... không biết, không biết có thể cho ta mang theo hài nhi bên mình được không? Nó tuổi còn quá nhỏ, thân thể lại không tốt, thực sự không thể rời xa người, cầu xin ngài, đừng bắt mẫu tử chúng ta phải chia lìa...”
Vừa nói nàng vừa dập đầu không ngừng trước mặt lão Thọ.
Sắc mặt lão Thọ lập tức thay đổi, căng thẳng liếc nhìn vào trong nhà, cúi người thấp giọng cảnh cáo: “Im miệng! Đừng có làm loạn! Nếu làm kinh động đến các vị đại nhân khác trong nhà, đứa trẻ ốm yếu này của ngươi ngay cả ở lại doanh khổ sai cũng khó đấy. Nếu bị quẳng riêng ra bãi đá vắng, ngươi đoán xem nó sống được mấy ngày?”
Tiếng khóc lóc van xin của Liễu thị bỗng chốc im bặt vì sợ hãi.
Lão Thọ đứng thẳng người, lườm Liễu Ngọc Nương, cao giọng quát tháo: “Phủ Thiên hộ có quy tắc của phủ Thiên hộ, lẽ nào lại cho phép ngươi lôi thôi dắt díu con cái? Những người còn lại cũng nghe cho kỹ: Đã vào đến Bảo Khổ Thủy thì hãy an phận một chút! Các ngươi là tội nhân, sống chết đều do người quyết định, muốn sống tiếp thì hãy nhớ kỹ một câu quản tốt chính mình, bớt lo chuyện bao đồng, nghe rõ chưa?”
Mọi người nhỏ giọng vâng dạ. Liễu Ngọc Nương lòng đầy sợ hãi nhưng vẫn không cam lòng chia cách với con. Nàng ôm chặt Đỗ Lục lang, quỳ trên đất dập đầu không ngớt, dùng nước mắt âm thầm khẩn cầu.
Đỗ Lục lang cũng sợ phát khiếp. Thấy mẹ quỳ xuống, ban đầu nó còn muốn kéo Liễu Ngọc Nương dậy, kéo không nổi, nó cũng quỳ xuống theo.
Lão Thọ mặt đầy vẻ khó chịu, giơ tay lệnh cho binh sĩ phía sau tiến lên xử lý.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương