Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 64 : Mẫu Tử Biệt Ly

Trước Sau

break

Lão Thọ giống như đang phân loại hàng hóa, lần lượt chỉ định chỗ đi cho Mễ đại nương tử và các huynh đệ trong tộc:
“Mấy gã đàn ông các ngươi nhận việc khai khẩn đất hoang và quét dọn, hốt phân chuồng gia súc; nữ quyến nhận việc khai khẩn và giặt giũ, khâu vá ở phòng giặt ủi. Sự vụ cụ thể sẽ có các giám đầu phân phó rõ ràng. Nam sang trái, nữ sang phải, tất cả đứng sang phía đối diện đi.”
“Rõ...”
Những công việc này chẳng hề nhẹ nhàng, lại toàn là việc bẩn thỉu. Mấy người nhà họ Mễ dù trong lòng đắng ngắt nhưng cũng không dám kén chọn, chỉ đành nhỏ giọng đáp lời, theo ý lão chia làm hai hàng, ủ rũ đứng vào vị trí.
Mễ đại nương tử không ngờ mình lại là người đầu tiên bị tách ra, hiện giờ đứng lẻ loi một mình, không khỏi thấp thỏm nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt vẫn lưu luyến dừng trên người Nhạc Dao.
Nhạc Dao nhận ra điều đó.
Nàng bình thản nhìn lại, nhẹ nhàng gật đầu với bà, rồi đặt ngón tay trái ấn lên huyệt Nội Quan trên cổ tay phải.
“Đây là huyệt Nội Quan, huyệt này có thể ninh tâm tỉnh thần...”
Mễ đại nương tử ngẩn ra, trong đầu như hiện lên cảnh tượng đêm qua Nhạc Dao dịu dàng dạy bà ấn huyệt, theo bản năng cũng đặt tay lên vị trí huyệt vị mà mình đã ấn suốt dọc đường.
Dưới da thịt truyền đến một cảm giác tê rần ấm áp, nỗi bất an trong lòng Mễ đại nương tử dường như cũng dần bị xua tan, tâm trí bình định trở lại.
Nhạc Dao không nhịn được mỉm cười.
Tiện thể, nàng cũng đã ghi nhớ tên của Mễ đại nương tử.
Thì ra bà tên là Vũ Quân. “Hảo vũ tri thời tiết” (Cơn mưa tốt biết chọn đúng mùa), thật là một cái tên thanh nhã, nhưng nàng nhanh chóng nhớ đến căn bệnh chóng mặt của bà mà có chút buồn cười.
Lúc này, lão Thọ lần lượt phân phái thêm mười mấy tên lưu phạm nữa. Nhạc Dao im lặng lắng nghe, cũng hiểu ra được đôi chút quy tắc.
Ở Bảo Khổ Thủy, vạn thứ lao dịch đều xoay quanh việc phòng thủ biên giới và sinh tồn, đại khái chia làm mấy loại: Quan trọng nhất chính là khai khẩn đồn điền. Lương thảo biên quan không thể hoàn toàn dựa vào triều đình vận chuyển tới, để tự cung tự cấp, quân lính đóng giữ cũng nửa binh nửa nông, lưu phạm lại càng không tránh khỏi việc năm này qua năm khác khai hoang, gieo hạt, tưới tiêu và thu hoạch.
Thứ đến là xây thành đắp lũy. Việc phòng ngự biên quan liên quan đến chuyện sống chết, lưu phạm gần như ngày nào cũng phải đắp tường thành, lát đường, dựng nhà.
Loại công việc này cực kỳ tốn sức, gian khổ nhất, những thanh niên trai tráng trong đám lưu phạm không ngoại lệ đều bị phân vào việc này. Rất nhanh, Đỗ Ngạn Minh, Trịnh Sơn và những người khác đều bị điểm tên đi sửa tường thành, từ nay về sau chịu sự điều động của Trình Ngũ trưởng ở cổng thành.
Ngoài ra còn có vận chuyển vật tư, chăn nuôi ngựa chiến, xây dựng thủ công... Con trai của Chu bà bà vì từng làm việc ở Ngự Mã Giám nên bà và con trai bị lão Thọ phái đến thao trường ngựa quân đội để phục dịch.
Còn phu quân của bà là Dư chủ sự vốn là lại viên của bộ Công, lão Thọ thấy bên cạnh danh sách có ghi chú nhỏ rằng ông tinh thông toán học, giỏi vẽ bản vẽ, lại từng đốc thúc xây dựng cung điện, đôi mắt lão tức khắc sáng rực lên như mắt sói, lập tức đổi giọng, phân ông vào xưởng thủ công.
Cuối cùng là một số việc lặt vặt như giặt giũ khâu vá, quét dọn dệt vải, đa số đều do phụ nữ, trẻ em và người già yếu trong đoàn lưu phạm đảm nhiệm.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương