Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 71 : SAO LẠI LÀ NGƯƠI

Trước Sau

break

Thậm chí mấy hôm trước, ngay cả Thượng quan y công của viện thuốc quân Cam Châu còn đích thân dẫn người tới đây một chuyến, đi dọc theo các chòi canh và đồn thú để tìm kiếm những thầy thuốc có y thuật cao minh, chẳng biết là vì nhu cầu chiến sự hay vì chuyện gì khác.

Nhưng cái nơi khỉ ho cò gáy như bảo Khổ Thủy này, chỉ có mỗi một mình Lục Hồng Nguyên là vị đại phu còn dùng được việc. Thượng quan y công kia không nhìn trúng ông ấy, gã còn đang thầm ăn mừng đây này, ai mà ngờ người ta vừa đi khỏi đã truyền lệnh quay về, bắt buộc mỗi đồn thú đều phải giao một y công ra.

Nếu Lục Hồng Nguyên đi rồi thì binh lính và sĩ tốt của bảo Khổ Thủy phải tính sao? Gã thực sự không nỡ để ông ấy đi, chính vì chuyện này mà đang đau đầu không biết phải giao nộp ai cho xong việc.

Hiện giờ thì tốt rồi, đem cái kẻ thích khoác lác này ra thế mạng vào đó, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao? Còn về phần y thuật của kẻ này rốt cuộc ra sao, chuyện đó chẳng quan trọng chút nào. Dù sao thì khi ra trước trận, tất cả y công đều chịu sự sai phái thống nhất của Thượng quan y công, Nhạc Hoài Nhân này là tốt hay xấu, được giữ lại hay bị đuổi đi, cứ để cấp trên tự mình định đoạt là được.

Ở cái vùng biên thùy hoang vu lạnh giá này, gã chẳng cầu có công trạng, chỉ mong bản thân không phạm sai lầm mà thôi.

Rắc rối ấy mà, quẳng đi càng xa càng tốt.

Nghĩ đến đây, Lư Giám thừa càng cảm thấy bản thân làm vậy là hoàn toàn hợp tình hợp lý, gã dứt khoát quay người đi thẳng về phòng làm việc.

“Đại nhân! Đại nhân!”

Nhạc Hoài Nhân còn muốn tranh biện, nhưng đã bị binh sĩ thô bạo lôi dậy. Vừa vặn lúc đó, vị giám đầu đốc thúc việc tu sửa tường thành cũng tới trước để nhận lưu phạm, ông ta liền bị áp giải về phía tây của bảo cùng với mấy tên lưu phạm trai tráng khác, vừa hay đi cùng với đội ngũ ra khỏi thành.

Ông ta bị kéo đi một cách ngơ ngác, bước chân loạng choạng, trong đầu vẫn còn kêu lên những tiếng ong ong. Bất luận thế nào ông ta cũng không thể nghĩ thông suốt được, tại sao con nhóc miệng còn hôi sữa như Nhạc Dao, chỉ vì nói đỡ cho một đứa trẻ chẳng liên quan gì mà lại được chấp thuận; còn ông ta vì muốn mưu cầu một con đường sống cho mình, nói rõ xuất thân tư lịch ra, sao lại chuốc lấy cái kết cục bị đày ra trước trận tuyến để chịu chết?

Dựa vào cái gì chứ? Con nhóc đó chẳng qua chỉ đọc vài quyển sách y học nơi phòng khuê, nhận biết được vài vị thuốc, cậy vào chút mánh khóe mọn và vận may mà dám lừa gạt tất cả mọi người! Nhạc Hoài Nhân ông ta hành y hơn mười năm trời, ở Trường An cũng có chút tiếng tăm, sao lại rơi vào hoàn cảnh thảm hại đến mức này?

Chắc chắn là con nhóc kia đã âm thầm ngáng chân, nói lời gièm pha trước mặt các vị đô úy và quan lại rồi!

Càng nghĩ lại càng hận, càng nghĩ càng không cam lòng.

Khi đi qua gần chỗ Nhạc Dao, ông ta đột ngột vặn vẹo thân mình, chẳng màng đến điều gì nữa mà gào lên: “Đại nhân! Đại nhân minh giám cho ta! Ta mới là thầy thuốc chính quy! Đứa nữ tử Nhạc Dao kia mới là kẻ lừa đảo! Nó căn bản chưa từng tự mình hành y bao giờ cả! Ta mới là người biết chữa bệnh thật sự! Ta mới phải mà!”

Ông ta khản giọng hét lớn, gương mặt vặn vẹo đến dị hình.

Thế nhưng, tấm rèm che của phòng làm việc đã hạ xuống từ lâu, lão Thọ đang khom người nói năng điều gì đó với người ở bên trong, nghe thấy tiếng kêu la của ông ta thì cũng chỉ đứng thẳng dậy, ghét bỏ liếc nhìn về phía này một cái, dường như đang trách ông ta chỉ biết gây chuyện sinh sự, làm hại lão lại bị chậm trễ canh giờ để bàn giao công việc.

Từ đầu đến cuối, chẳng có lấy một ai đáp lại tiếng gào rú tuyệt vọng của ông ta.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương